Vị bác sĩ nghỉ việc để làm nghề 'đồng hành cùng người thực vật đi đoạn đường cuối cùng'. Trung tâm điều dưỡng Diên Sinh là nơi "biến mất" nhiều người thực vật. 11h tối, phòng bệnh trong Trung tâm điều dưỡng Diên Sinh vẫn còn sáng đèn. 9 bệnh nhân "ngủ say May mắn, đôi vợ chồng trẻ đã được các bác sĩ thụ tinh nhân tạo và sinh đẻ thành công. Tiến sĩ Nguyễn Văn Thường - Giám đốc Bệnh viện đa khoa Đức Giang cho biết, bệnh viện vừa thực hiện thành công kỹ thuật hỗ trợ sinh sản bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo (IUI 7 vị bác sĩ phụ khoa giỏi ở TPHCM - Danh tiếng, uy tín. Bệnh phụ khoa là các bệnh lý đường sinh dục hoặc xảy ra ở khu vực sinh dục nữ giới. Các bệnh lý này cần được điều trị và chăm sóc phù hợp để cải thiện các triệu chứng và ngăn ngừa các biến chứng có Hội những người muốn lấy Vợ - Chồng là Bác Sĩ, Hà Nội. 1.110 lượt thích. Blog cá nhân. Kim cấy chỉ - Kim châm cứu - Thiết bị y tế CÔNG TY TNHH SẢN XUẤT-THƯƠNG MẠI-XÂY DỰNG PHÚ GIA KHANG. Công ty xây dựng. BsDanY.Com. Trang web sức khỏe & sự khỏe mạnh. Để đặt lịch khám chữa bệnh tại Phòng khám sản phụ khoa - Bác sĩ Trần Danh Cường, bệnh nhân có thể liên hệ phòng khám theo địa chỉ như sau: Địa chỉ: số 12 Điện Biên Phủ, Điện Biên, Ba Đình, Hà Nội. Trên đây là những thông tin về Phòng khám sản phụ khoa - Bác Vay Tiền Nhanh. Cuộc sống vợ chồng sau hôn nhân của họ quả thực rất tốt. Tư Cảnh Nam sau khi lấy cô, tính tình dần thay đổi hẳn ra, anh ít cáu gắt hơn, ít nghiêm khắc hơn, dành thời gian cho vợ nhiều hơn. Điều này khiến mọi người trong nhà cảm thấy vô cùng hợp lý nhưng mà cũng lạ lẫm, Tư Cảnh Nam đột ngột thay đổi như vậy không hiểu vì sao càng làm cho mọi người thấy sợ hơn, nhưng ai cũng gắng gượng chịu đựng và tập làm ngày hôm nay, Lộ Khiết đến bệnh viện khá sớm, cũng chỉ vì Trạch Tịnh Thần chuẩn bị rời đi nên muốn đến tiễn anh. Đứng trước mặt mọi người, Trạch Tịnh Thần không biết nói lời nào ngoài câu tạm biệt ngắn ngủi"Rất vui vì thời gian qua được làm việc chung với mọi người."Sau đó là cái ôm chào tạm của anh dành cho mọi người, đến cuối cùng, anh đứng trước mặt Lộ Khiết, chỉ mỉm cười vì anh biết Lộ Khiết đã có chồng rồi mà vả lại ai mà biết khi anh dùng cái ôm ấy, Tư Cảnh Nam sẽ nổi điên thế nào nữa, nên Lộ Khiết lại rất nhiệt tình, thấy như vậy cô liền hiểu ra nhưng cô vốn không nghĩ nhiều vì cô biết tình cảm của mình. Lập trường của cô đối với người đàn ông khác ngoài bạn thì chẳng còn mối quan hệ nào thân thiết nào cả. Lộ Khiết cười, chủ động dang tay, tiến tới ôm lấy Trạch Tịnh Thần"Chúng ta mãi là bạn tốt." Cô ôn tồn nói"Anh sẽ quay về chứ?"Trạch Tịnh Thần buông cô ra, cười thân thiện"Tất nhiên."Anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, nhìn mọi người, anh nói"Đến giờ rồi, tôi đi trước, hẹn gặp lại mọi người.""Vâng, chào bác sĩ Trạch.""Chào bác sĩ Trạch."Tiểu Vũ, bác sĩ Minh lần lượt nói. Nhìn bóng lưng Trạch Tịnh Thần nhanh chóng khuất dần, Tiểu Vũ buồn bã, âu sầu nói"Bác sĩ Trạch đi rồi, buồn thật."Sau đó, cậu quay sang nhìn mọi người cười cười"Nhưng vẫn còn bác sĩ Lộ, nếu không, tôi buồn chết mất."Lộ Khiết phì cười"Cậu tới đây là để làm việc hay là để mua vui.""Không có, không có. Tất nhiên là làm việc rồi!""Thôi được rồi, tới giờ làm rồi, chúng ta vào thôi." Lộ Khiết quay lưng, vẫy tay với hai người kia rồi bước vào trong ngang hàng với Lộ Khiết, bác sĩ Minh quay đầu nhìn cô hỏi"Bác sĩ Lộ, hôm nay cô có ca mổ không?""Có chứ!" Lộ Khiết bước vào thang máy, nhấn nút lên tầng hai mươi, thản nhiên nói với bác sĩ Minh"Anh có việc gì sao?""À, tôi muốn mời cô một bữa thôi!""Hả? Sao lại mời tôi?""Vì chuyện của Hạ Ngân lúc trước, tôi chưa có cơ hội để nói cảm ơn cô một tiếng."Lộ Khiết cười cười"Đó là bổn phận của một người làm bác sĩ như tôi, anh không cần phải nói thế.""Nhưng tôi vẫn cảm thấy nên cảm ơn cô một tiếng, cô nhất định phải ăn cơm tôi mời đấy!"Lộ Khiết không còn cách nào ngoài vui vẻ gật đầu"Được, được.""Bác sĩ Minh, em cũng muốn đi ăn chung với anh." Tiểu Vũ hớn hở sĩ Minh chép miệng"Tôi nhớ, ai đó lúc sáng có nói với tôi rằng sẽ tự tay làm thịt Đông Pha kèm cơm trắng, trang trí theo kiểu lãng mạn gì đó, cho người nào đó. Mới lúc sáng, còn nói là anh sẽ ăn chung với em." Bác sĩ Minh bĩu môi nói như đang ám chỉ Tiểu Vũ, sau đó anh cười, khoác tay lên vai Tiểu Vũ"Vậy được rồi, trưa nay tôi đi chung với cậu."Nghe anh nói vậy, Tiểu Vũ cảm thấy nhột nhột, làm lơ những câu nói ấy của anh, cậu quay sang hướng Lộ Khiết nhướng mày nói"Thôi, hai người đi đi, em đột nhiên nhớ ra còn nhiều việc chưa giải quyết, em đi trước.""Đinh." Tiếng chuông trong thang máy phát ra, cửa thang máy mở ở tầng hai mươi, Tiểu Vũ nói xong thì chạy mất sĩ Minh nhíu mày, vẫy tay gọi Tiểu Vũ lại"Ể, ể...mới lúc nãy đòi đi cơ mà, trưa nghỉ ngơi, bận gì chứ?""Anh không hiểu đâu." Tiếng Tiểu Vũ vọng lại làm anh và Lộ Khiết phải bật cười. Lộ Khiết chậm rãi bước ra"Tôi đi kiểm tra bệnh nhân trước.""Vậy hẹn gặp lại bác sĩ Lộ sau."............................Tập đoàn Tư tầng tám mươi, Tân Trạch vội vã tông cửa vào phòng làm việc của Tư Cảnh Nam"Lão đại, không hay rồi!"Tư Cảnh Nam hắng giọng một cái, Tân Trạch hiểu ra liền mím môi. Đây là Tư Nam mà, anh quên mất. Anh đóng cửa lại, nhanh nhẹn chạy đến trước bàn làm việc của Tư Cảnh Nam."Không hay rồi!" Tân Trạch bộ dạng gấp rút, nhíu mày Cảnh Nam vẫn chăm chú nhìn vào những hàng chữ trong tập tài liệu, anh không nhìn Tân Trạch, cất giọng thư thản nói"Có chuyện gì? Nói đi!"Tân Trạch hít một hơi thật sâu"Lão đại à không, Tư tổng, anh phải thật bình tĩnh khi nghe tôi nói, nhất định không được kích động."Thái độ của Tư Cảnh Nam vẫn dửng dưng, anh từ tốn cất giọng"Có gì thì nói nhanh đi, cậu dài dòng từ khi nào vậy?""Tư tổng, tôi vừa thấy thiếu phu nhân ôm cái tên Trạch Tịnh Thần kia." Tân Trạch nhắm mắt, nói một rồi Tân Trạch ơi! Cậu hại chết vị bác sĩ phu nhân của anh ấy rồi!Mà khoan, có gì đâu phải sợ, đây chỉ là cái ôm xã giao giữa bạn bè thôi mà. Nhưng mà tính khí Tân Trạch lại thật thà, chân thành. Cho nên tính mách lẻo lại cực kỳ cao. Vì vậy, hôm nay khi đưa thiếu phu nhân đến bệnh viện, tận mắt thấy thiếu phu nhân bị người con trai khác ôm như vậy, anh không chần chừ mà chạy đến nói với lão đại Cảnh Nam nghe xong thì sầm mặt lại, dừng tất cả hành động hiện tại của mình, anh tháo chiếc kính gọng trắng xuống rồi liếc nhìn Tân Trạch không sợ thái độ này của lão đại mình một chút nào vì anh quá quen rồi, vả lại còn cười hì hì vì niềm vui"Nhưng lão đại yên tâm, tên đó đã đi nước ngoài rồi!"Tư Cảnh Nam không màng đến Tân Trạch, tiếp tục làm việc nhưng cứ nghe Tân Trạch lảm nhảm bên tai xuống cũng cảm thấy thật phiền phức. Anh đặt tài liệu xuống bàn, đứng dậy đi tới quầy rượu, rót một ly để Trạch theo sau, nói"Lão đại, anh nóng lắm hả? Sao mới sáng lại uống rượu thế này? Anh đang bực mình à? Lão đại, anh bớt giận đi." Tân Trạch ngừng một lúc để quan sát sắc mặt của Tư Cảnh Nam, anh tròn mắt, nhíu mày khó hiểu"Ể? Lão đại, sao trông anh bình thường vậy? Anh không ghen sao?"Tư Cảnh Nam không tức vì ghen mà tức vì mấy câu nói này của Tân Trạch, đầu anh như sắp bốc khói, quay sang liếc nhìn Tân Trạch"Cậu nhảm đủ chưa?""Nhưng lão đại...""Có phải cậu ế đến mức phát điên rồi không?""Ài! Lão đại lại thế nữa rồi!" Tân Trạch thở dài lên tiếng."Thế là thế nào?" Tư Cảnh Nam nhếch môi Trạch im lặng, nói không lại người đàn ông này, cách tốt nhất là im lặng."Để tôi nghĩ thử xem, có nên cho cậu quản lý hộp đêm bên Thái Lan hay không đây, có khi cậu qua bên đó rồi khi về lại đi đưa theo bạn gái để ra mắt thì sao?"Tân Trạch cắn chặt môi, mặt mày tái xanh"Lão đại, tôi sai rồi!"Còn nhớ một năm trước, Tư Cảnh Nam và Tân Trạch qua bên Thái Lan để gặp đối tác làm ăn bên đó. Địa điểm là ở BangKok, một hộp đêm vô cùng náo nhiệt, xung quanh là những cô gái xinh đẹp, mắt to, mũi cao, môi đỏ mọng lướt nhìn Tư Cảnh Nam bằng ánh mắt thèm thuồng cũng chỉ vì vẻ ngoài của anh quá quý việc hai bên đã bàn xong từ trước và bây giờ chỉ là một cuộc vui chơi bình thường cô gái xinh đẹp, cao ráo, bước tự tin bước tới bên Tư Cảnh Nam, anh cười quay sang nói với mấy cô gái, ý là từ chối. Ông trùm kia, không nói gì chỉ cười cười, buông lời khuyên nhủ cô gái"Em gái cũng đừng buồn, cậu ấy bị dị ứng với phụ nữ."Cô gái đó không nói gì, chỉ "hừ" lạnh rồi quay đi, được giữa chừng lại bị Tư Cảnh Nam gọi ngược lại"Tôi không thích nhưng...." anh chỉ tay về phía sau, đúng ngay vị trí Tân Trạch đang đứng"Cậu ta thì thích đấy."Lão đại, anh hại chết tôi rồi!Cô gái đó nhìn theo hướng chỉ, cảm giác như bị điện giật vừa mới xẹt qua, khóe môi cô gái cong lên. Còn Tân Trạch thì khỏi nói, lúc ấy anh tròn mắt nhìn, chạy không được nên hôm đó đã bị "ăn sạch" hoàn toàn chỉ sau một đêm. Còn cô gái ấy thì cứ bám theo anh suốt, cô ấy nói cô ấy yêu anh nhưng mà anh đều năm lần bảy lượt từ chối"Tôi xin cô đấy, đừng có ám tôi nữa." Nhưng cô gái đó đâu dễ dàng làm tới đây, Tân Trạch lại tái xanh mặt mày, lau mồ hôi đang rơi nhễ nhãi trên trán"Lão đại, tôi thật sự biết sai rồi!"Điện thoại trong túi Tân Trạch đột nhiên vang lên, Tân Trạch lấy nó ra, thấy hàng số lạ, mày anh chợt nhíu lại, anh quay sang hướng khác để nghe, một giọng nói bằng tiếng Trung không mấy thành thạo vang lên"Này Tân Trạch, anh lại đổi số nữa à? Nói cho anh biết, anh không thoát được em đâu."Tân Trạch mếu máo"Tôi xin cô đấy,đừng bám theo tôi nữa.""Kệ anh, em sang Trung Quốc rồi, anh chờ đấy!"Tư Cảnh Nam cười cười, cuộn tay che miệng ho vài tiếng, rồi quay sang nói với Tân Trạch"Tôi không ghen vì tôi tin cô ấy, biết chưa hả?"Tân Trạch nhắm mắt gật đầu lia lịa, rồi không còn mặt mũi nào mà chạy thẳng ra chai rượu nhẹ nhàng trên giá, Tư Cảnh Nam uống cạn ly rượu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vô định, môi cong cong mỉm cười, nhưng khó có thể nhìn vạng tối, Tân Trạch đón Lộ Khiết về biệt thự. Cô xuống xe rồi chạy tới ôm lấy cổ anh, rồi nhẹ nhàng hôn môi"Nhớ anh quá đi!"Tư Cảnh Nam nhịn cười, trong lòng vui không xuể nhưng ánh mắt ở ngoài vẫn coi như chưa xảy ra chuyện gì. Anh hắng giọng một cái nhìn Tân Trạch, thấy Tân Trạch đang nhìn mình, anh dùng ánh mắt ra lệnh cho Tân Trạch lui Trạch đi ra, anh hận đời! Đi đâu cũng ăn phải cẩu lương cả, ở vườn hoa thì gặp Lôi Duật và Lạc Phi Vân còn bên trong này thì là hai vợ chồng nhà này. Anh lại than trời trách đất"Bao giờ con mới có người yêu đây?"Nhưng thật ra, anh vẫn luôn có người theo đuổi mà anh vẫn không chịu nhận đấy thôi........Thay một bộ đồ khác, Lộ Khiết đem tài liệu sang thư phòng để làm việc chung với anh. Dáng vẻ lúc nghiêm túc của anh khi làm việc đúng thật lạnh những cuốn sách xuống bàn, Lộ Khiết kéo ghế ngồi xuống, chốc lát lại nhìn sang Tư Cảnh Nam."Sao anh ấy không để ý mình?" Lộ Khiết nghĩ thầm. Cô chả hiểu chuyện gì nữa, anh ấy giống như là đang giận cô thì phải? Hay là do bận công việc?Cô suy nghĩ vẩn vơ rồi cố tình ho "khụ" một tiếng. Tiếp theo là hắng giọng"E...hèm."Hai ba lần. Anh vẫn không bận nhìn cô một lần này là thật, cô ho giòn vài tiếng, tay ôm cổ khó Cảnh Nam cuối cùng cũng đau lòng, anh tháo kính đặt xuống bàn, vội vàng đứng dậy rót một cốc nước rồi đem tới cho cô, lo lắng không kìm lòng mà thốt lên một câu"Có đau không?""Không." Lộ Khiết mỉm cười lắc đầu, cầm lấy cốc lại lặng lẽ quay đi, trở lại bàn làm, thái độ vẫn như lúc ban đầu. Lộ Khiết tức muốn bốc khói, Tư Cảnh Nam, anh lại dám lạnh nhạt với em!Lộ Khiết thu dọn đống sách trên bàn làm việc, đứng dậy rồi ôm sách ra ngoài, khóe môi cô dần cong lên, nhìn Tư Cảnh Nam ở khóe mắt"Để xem anh giận em được bao lâu."Cánh cửa phòng khép lại, Tư Cảnh Nam cắn môi, sờ cằm suy nghĩ"Có hơi quá không ta, chọc cô ấy một xíu không tới nổi giận chứ?"...Hai tiếng Cảnh Nam từ trong phòng tắm bước ra, trên người mặc một bộ bathrobe màu xám nhạt dài qua gối. Tay vò vò mái tóc đang ướt. Mới mở cửa ra, thì anh đã bị một ai đó kéo đi rồi áp sát anh vào Cảnh Nam chợt mở tròn mắt nhìn cô, cô ấy đang..."quyến rũ" mình ư? Quả thực, ý của cô cũng là như vậy?Tay cô chắn ngang vai anh, ép sát anh vào tường, dáng người cao tráo, trắng trẻo diện trên người một bộ đồ ngủ màu đen, tone màu sẫm càng làm nổi bật thêm làn da trắng trẻo của Cảnh Nam trong phút chốc cứng đờ người, mở tròn mắt chăm chú nhìn nói êm ái, vẻ ngoài khiêu ngợi vang lên"Ông xã, tối anh chưa ăn gì đúng không, vậy anh có đói không...có muốn ăn em không?"Lộ Khiết nhón chân, áp sát môi mình vào môi anh, thì thầm cất Tư Cảnh Nam chợt lạnh ngắt, hôm nay cô ấy ăn nhầm cái gì vậy? Sao lại nói những lời như vậy? Anh không ngờ những lời nói này lại xuất phát từ miệng của cô. Nhưng phải công nhận một điều, vẻ đẹp quyến rũ này, anh không thể cưỡng lại Cảnh Nam nhếch môi cười, anh ôm eo cô xoay một trăm tám mươi độ, cô liền ở tư thế bị động, anh cuối xuống ghé sát vào tai cô. Hơi thở nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ òa vào người cô tạo cô cảm giác dễ chịu."Em có biết mình đang đùa với lửa không?"Giữa không gian yên tĩnh, giọng nói của anh càng trở nên mê hoặc."Nếu vậy em tình nguyện bị thiêu rụi."Anh nheo mắt hài lòng nhìn cô, tay siết chặt eo cô, áp sát cô vào người mình, cúi xuống hôn nhẹ nhàng, sau đó lại cau mày chất vấn"Em có biết, em ôm người khác rất khiến anh không vui không?"Thì ra là chuyện này mà anh ấy lơ mình. Hiểu ra vấn đề, cô liền cặn kẽ giải thích"Anh đúng thật là, em đã là vợ của anh rồi mà, anh còn lo gì nữa, cái ôm đó chỉ xem như là tình bạn thôi."Anh hiểu, tất nhiên anh hiểu nhưng chỉ muốn đùa cô một chút không trách anh, ghen là một biểu hiện của tình yêu, cô biết rằng anh yêu cô nên mới có biểu hiện như Cảnh Nam mỉm cười, cất giọng đầy mưu đồ"Vừa nãy em hỏi anh có đói không đúng không?""Hả?""Bây giờ anh đói rồi!" Nói xong, anh bế ngang người cô rồi đi tới phía giường, không kịp để cô biện này cô lại bị động nữa rồi. Không phải là cô chưa từng chủ động mà mỗi lần chủ động lại bị biến thành bị động lúc nào không hay."Tân Trạch, ngày mai anh chết với tôi." Lộ Khiết mắng Cảnh Nam với tay tắt chiếc đèn trong phòng, bây giờ khung cảnh bên trong chỉ là một màu đen tối với những giọng nói khúc khích phát ra từ phía nào đó đang túc trực ở khuôn viên liền nhảy mũi hai cái liên tiếp. Cứ ngỡ là cô gái người Thái đó, anh lau lau khóe mũi. "Phiền phức, đúng thật phiền phức...giờ không cần người yêu nữa." Bạn đang đọc truyện Đoạn Tình Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân Iii của tác giả Jini Ngọc. Tình yêu làm gì có thể nào trường tồn, thế nào cũng sẽ kết thúc mà Doanh Thần cho rằng tình cảm vốn không bền vững và cực kì mông lung, nhưng sau khi gặp cô gái ấy, anh lại thay cảm thấy tình yêu vẫn rất đẹp và anh tin rằng tình cảm có thể thật sự dài lâu nếu cả hai cùng cố đến một ngày...Cô khiến anh đau thấu tim...Một nhát dao..Mọi thứ chấm cả kết thúc tại đây."Là anh đã phản bội tôi trước!"Cô - một cô gái mạnh mẽ, tàn nhẫn...Cô chính thức công bố trước mặt mọi người, tặng anh một nhát dao, mà khiến cả đời này anh cũng không bao giờ - một con người tàn khốc, ác độc, cay nghiệt, ngông cuồng...rộng lớn như vũ trụ, trấn áp cả hành tinh này. Yêu đối với anh là gì? Chỉ có hận, chỉ có đau khổ!Đối với Tư Cảnh Nam và Hàn Dương Phong, Bạch Doanh Thần hoàn toàn khác, nếu hai người họ bề ngoài lẫn thâm tâm đều tàn nhẫn như nhau thì với Bạch Doanh Thần, anh luôn vui vẻ, tươi cười trong mọi tình huống, nhưng cái nụ cười ấy vui vẻ bao nhiêu thì bên trong thâm độc và tàn nhẫn bấy nhiêu."Đường Hân, Bạch Doanh Thần trước kia đã chết dưới nhát dao của cô rồi, bây giờ người đứng trước mặt cô đây là một Bạch Doanh Thần hoàn toàn khác, vốn không quen biết cô."Bên cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân hoặc Vợ Ơi! Anh Đây Này! Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân Ii của cùng tác giả. Màn đêm buông xuống, thành phố T chìm trong bóng đèn mờ ảo. Tiếng còi của chiếc xe cấp cứu vang lên inh ỏi, làm tăng thêm sự hỗn loạn và náo nhiệt giữa khung cảnh đêm khuya trong thành màn đêm, với đông đúc những chiếc xe qua lại, chiếc xe cấp cứu len lỏi, lao nhanh đến bệnh viện, sau vài phút, chiếc xe đó dừng lại trước cửa đại sảnh của bệnh viện, ngay lập tức các nhân viên y tá từ trong xe hối hả di chuyển chiếc băng ca ra chiếc băng ca là một người phụ nữ khoảng chừng hai mươi bảy tuổi đang nằm bất động, sắc mặt xanh xao, làn da nhợt nhạt, người khác nhìn vào người phụ nữ này không khỏi lo lắng, hoảng sợ. Những nhân viên y tá này nhanh chóng di chuyển chiếc băng ca đến phòng cấp cứu và đợi bác sĩ đến.........."Bác sĩ Lộ...bác sĩ Lộ..."Lộ Khiết kết thúc ca làm việc sau một ngày làm việc mệt mỏi, cô chậm rãi đi bộ trên hành lang đang định ra về thì nghe thấy tiếng của Tiểu Vũ gọi mình xối Khiết xoa xoa cổ tay, nghe Tiểu Vũ gọi, cô dừng chân, quay người lại thì bắt gặp ngay khuôn mặt hoảng loạn, lo lắng của cậu, Lộ Khiết nhíu mày nhìn cậu ta rồi nói "Có chuyện gì vậy? Tiểu Vũ."Thấy Tiểu Vũ thở hổn hển, cô cười cười vỗ vai cậu"Chuyện gì mà trông cậu gấp gáp vậy?""Bác sĩ Lộ...có một bệnh nhân mang thai được tám tuần tuổi, bị xuất huyết não hiện giờ đang đợi ở phòng cấp cứu."Lộ Khiết nghe xong Tiểu Vũ nói, cô liền thay đổi sắc mặt trở nên nghiêm túc, cô vội vã quay người lại nhanh chóng bước tới phòng cấp cứu, vừa đi cô vừa nói"Bị bất tỉnh khi nào?""Cách đây khoảng ba mươi phút."Cô đưa tay lên xem đồng hồ rồi bước chân nhanh hơn......Đến phòng cấp cứu, cô chăm chú quan sát sắc mặt của người phụ nữ, quay người về hướng Tiểu Vũ, cô hỏi"Đã chụp CT chưa?""Rồi ạ!" Tiểu Vũ gấp rút, gật đầu trả lời."Còn khoa phụ sản đã tới chưa?""Họ đang chuẩn bị tới."Lộ Khiết không hỏi gì nữa, cô nhanh nhẹn lấy chiếc đèn Bocca từ trong túi áo ra và lần lượt soi vào hai mắt của người phụ nữ này, cô nhíu mày vẻ mặt không hài lòng"Tình trạng bây giờ không ổn, cần phải mổ gấp. Tiểu Vũ gọi khoa gây mê, chuẩn bị phòng phẫu thuật.""Vâng." Từ trước tới giờ Tiểu Vũ luôn biết tác phong làm việc của Lộ Khiết, nên ở với cô làm việc gì cũng nhanh nhẹn, kể cả hành động lẫn trong lời ra khỏi phòng cấp cứu và chuẩn bị tới phòng chuẩn bị đồ phẫu thuật, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi đến ba mươi hai tuổi chạy nhanh đến nắm lấy cánh tay của cô, sắc mặt vừa sợ hãi vừa lo lắng đến xanh xao, anh ta nói với giọng khẩn cầu, van xin"Bác sĩ, bác sĩ...làm ơn hãy cứu vợ tôi, xin cô hãy cứu cô ấy..."Lộ Khiết nhìn vẻ mặt ấy của người chồng, cô hít lấy hơi rồi vỗ nhẹ lên cánh tay của anh ta"Anh yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức để mẹ con cô ấy được an toàn, còn bây giờ anh hãy đi làm thủ tục kí cam kết mổ cho cô ấy đi!"Nói xong, Lộ Khiết lập tức đi nhanh đến phòng thay đồ, rồi tới phòng rửa tay, sát khuẩn để vệ sinh sạch sẽ trước khi bắt đầu mổ. Sau khi đã chuẩn bị gọn gàng, xong xuôi tất cả mọi thứ, cô cùng Tiểu Vũ và một số ekip mổ khác tiến vào phòng phẫu thuật để bắt đầu ca Vũ đi theo sau cô, thật sự cậu rất khâm phục cô gái này, Lộ Khiết đã làm việc từ sáng cho tới tối, đã nhận không biết bao ca mổ trong ngày, không ngừng nghỉ làm việc, nếu là người khác thì đã bị kiệt sức cho tới chết rồi. Nhưng cô gái này lại hoàn toàn khác, cơ thể đã nhỏ bé lại làm nhiều việc mà không hề than mệt một chút nào, là bởi vì cô là một người mạnh mẽ và luôn có tình yêu thương người vài phút chuẩn bị cho bệnh nhân về phần da đầu và vị trí rạch mổ. Lộ Khiết bắt tay vào công việc của gian cũng dần dần trôi qua, không khí căng thẳng cũng dần bao phủ lấy toàn bộ căn phòng. Về ca phẫu thuật này quả thật là rất khó, rất nguy hiểm thế nên bác sĩ mổ chính phải vô cùng chăm chút, tỉ mỉ từng hành động cũng như đo lường thời gian trong quá trình thực hiện ca mổ, để không xảy ra sơ xuất gì, vả lại người bệnh nhân này còn đang mang thai cho nên Lộ Khiết phải rất cẩn thận nếu không cả mẹ lẫn con đều sẽ gặp nguy kẹp động mạch bị phình ra khỏi não để không bị vỡ và không gây xuất huyết lần hai trong quá trình làm phẫu thuật, Lộ Khiết nhanh nhẹn từ trí não cho tới hành động, từ từ đưa dụng cụ trên tay tới vị trí động mạch bị phình và nhẹ nhàng lấy nó một hồi, ca phẫu thuật kết thúc với sự thành công viên mãn, động mạch được lấy ra an toàn, ngay cả những mũi khâu Lộ Khiết cũng thực hiện vô cùng tỉ khi kết thúc ca phẫu thuật, người phụ nữ được di chuyển đến khoa phụ sản để kiểm tra tình hình sức khỏe của thai ra khỏi phòng phẫu thuật, Lộ Khiết chăm chú nhìn bóng lưng người đàn ông lúc nãy đang nắm chặt lòng bàn tay người phụ nữ đó, khuôn mặt anh ta đã đỡ lo lắng hơn vài phần, cô chợt mỉm cười, anh ta quả thật rất chung tình, là một người đàn ông rất tốt, cô gái ấy quả là có phúc. Cô bất giác suy nghĩ về bản thân rằng liệu sau này bản thân mình có thể kiếm được một người đàn ông như vậy không nữa?!Lộ Khiết lắc lắc đầu để không nghĩ nhiều nữa, cô bước đến phòng rửa tay, vệ sinh lại. Tiểu Vũ đứng kế bên với gương mặt tươi tắn, hết mực khen ngợi cô."Bác sĩ Lộ, chị giỏi thật đấy, hôm nay chị lại lập kỷ lục mới nữa rồi, ca này phải nói là rất nguy hiểm và rất khó nhưng chị lại giải quyết trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, em thật sự khâm phục chị lắm đấy!"Lộ Khiết nhếch cười, đưa tay tắt vòi sen rồi lấy khăn nhẹ nhàng lau sạch nước trên tay, nhìn Tiểu Vũ từ tốn giải thích"Bệnh nhân là thai phụ, nếu như ca phẫu thuật kéo dài thêm thời gian, thứ nhất động mạch dễ vỡ ảnh hưởng đến người mẹ, thứ hai dù có lấy động mạch ra thành công thì người mẹ cũng bị ảnh hưởng bởi thai nhi...nói tới đây cậu hiểu rồi chứ?"Nghe những lời Lộ Khiết vừa nói, Tiểu Vũ gật đầu lia mỉm cười nhìn Tiểu Vũ rồi rời đi ra ngoài. Tiểu Vũ tắt nước nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, cậu chỉ cười nhẹ rồi lắc đầu"Chị ấy lúc nào cũng nói lý lẽ, không bao giờ chị ấy tự công nhận năng lực của mình là tốt cả."Vừa nghĩ vừa cười cười, rồi sau đó cậu cũng nhanh chóng lau tay rồi đi ra thể khẳng định rằng, Lộ Khiết là một con người hoàn hảo từ trong ra ngoài. Cô là một bác sĩ đa khoa, chuyên rất nhiều ngành khác nhau nhưng chỉ chọn khoa thần kinh là khoa chính. Sỡ dĩ cô chọn chuyên khoa này là vì lúc trước mẹ cô mất vì lý do vô cớ. Năm ấy cô nhớ kĩ rằng, mẹ cô chỉ bị tai biếng nhẹ do ảnh hưởng bởi trung ương thần kinh, chỉ cần một cuộc phẫu thuật nhỏ thôi là có thể cứu được mẹ cô, nhưng tại sao mẹ cô mất vì lý do tử vong chứ? Cộng với việc, người mổ chính là là người có tiếng tăm ở bệnh viện. Đây chính là lý do cô thắc mắc bấy lâu nay. Cô bước vào nơi này là để tìm ra toàn bộ sự thật năm đó, phần khác vì cô muốn cứu người bằng chính năng lực của khoa này, mọi người thường gọi cô là "nữ hoàng kim cương", à không phải, là cả cái bệnh viện này mới không chỉ là một vị bác sĩ tài giỏi được mọi người ngưỡng ngộ mà còn là một mỹ nữ biết bao chàng trai theo đuổi, khuôn mặt trắng trẻo kèm theo sắc đẹp trời ban, cộng thêm thân hình quyến rũ, tuy cơ thể nhỏ nhắn, mảnh mai nhưng điện nước đều đầy đủ, chỗ nào cần to thì to, chỗ nào cần nhỏ thì Khiết là con người có lòng nhiệt huyết cao, yêu nghề, luôn đưa tính mạng người khác lên hàng đầu. Tư thế và hành động của cô luôn khiến mọi người phải khâm phục. Tuy tuổi tác của cô còn nhỏ nhưng kỹ năng đã hơn hẳn các bậc tiền thường nhiều lần lập kĩ luật về thời gian phẫu thuật, từ khi về đây cô chưa từng thất bại lần nào, cô được mọi người tin tưởng và được đề cử lên làm trưởng cô tuy dễ gần nhưng cực kỳ nghiêm khắc, cô trước giờ luôn công tư phân minh, việc nào ra việc nấy, trong giờ làm việc tuyệt nhiên không được sử dụng điện thoại, nói chuyện bàn tán, xôn xao hay là bất cứ lý do nào khác. Cô đã từng nói"Khoa thần kinh là bộ phận trung ương thần kinh điều khiển tất cả hành động của con người, vì vậy mọi người cần phải cẩn thẩn trong từng cử chỉ của mình, đặc biệt phải đưa tính mạng của người khác lên hàng đầu." Tên tiểu thuyết Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân. Author Jini Ngọc. Thể loại 3s, ngôn tình, hắc bang, hiện đại, H+. Trailer Tư Cảnh Nam từ Los Angeles trở về thành phố thì bị ám sát, bị thương khá nặng, tình cờ anh được một người con gái xa lạ cứu sống. Mối tình của hai người họ được gắn kết từ đây. "Cô tên gì?" "Hỏi tên tôi làm gì? Định diệt khẩu sao?" Cô là hoa khôi trong nghành bác sĩ, là một cô gái có lòng nhiệt huyết cao, yêu nghề, còn là tiến sĩ y học du học từ Đức trở về. Một con người xinh đẹp, thông minh, dịu dàng khiến biết bao chàng trai yêu thích, một vị bác sĩ giỏi khiến biết bao người ngưỡng ngộ. Anh - tính tình ngang tàn, độc đoán, đã khó hiểu lại càng khó gần, sở hữu vẻ ngoài không gì sánh bằng, ngũ quan trên khuôn mặt cực kỳ cân đối, một người đàn ông khiến biết bao nhiêu người con gái chết đắm trên tình trường, rất nhiều phụ nữ quây quanh anh nhưng ít có ai hiểu được anh, vì vậy đối với phụ nữ anh dường như đã mất cảm xúc. Anh là người đứng đầu ngành tài chính, là ông chủ của tập đoàn lớn nhất thành phố, cũng như trong nước. Không chỉ thế, thế lực của anh còn nắm giữ cả trong thế giới ngầm, anh cũng là chủ nhân của băng nhóm xã hội đen mang tên "Hắc Mộc Vu". Một khi anh đã xuống tay thì đừng mong tồn tại hai từ "khoan nhượng". Hai con người, hai tính cách, hai con đường hoàn toàn đối lập nhau. Người thì thích giết người, người thì muốn cứu người....Nhưng ai ngờ được những tính cách ấy đã đem họ đến với nhau. "Lão đại, Lộ tiểu thư đang ở đây!" "Không sao, cứ để cô ấy chơi thoải mái, nhưng nhớ phải giữ an toàn cho cô ấy!" "Nhưng...Lộ tiểu thư...cô ấy đang đánh nhau với mấy tên côn đồ ở ngoài kia"Truyện này do Jini Ngọc cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon Màn đêm buông xuống, thành phố T chìm trong bóng đèn mờ còi của chiếc xe cấp cứu vang lên inh ỏi, làm tăng thêm sự hỗn loạn và náo nhiệt giữa khung cảnh đêm khuya trong thành màn đêm, với đông đúc những chiếc xe qua lại, chiếc xe cấp cứu len lỏi, lao nhanh đến bệnh viện, sau vài phút, chiếc xe đó dừng lại trước cửa đại sảnh của bệnh viện, ngay lập tức các nhân viên y tá từ trong xe hối hả di chuyển chiếc băng ca ra chiếc băng ca là một người phụ nữ khoảng chừng hai mươi bảy tuổi đang nằm bất động, sắc mặt xanh xao, làn da nhợt nhạt, người khác nhìn vào người phụ nữ này không khỏi lo lắng, hoảng nhân viên y tá này nhanh chóng di chuyển chiếc băng ca đến phòng cấp cứu và đợi bác sĩ đến.........."Bác sĩ Lộ...bác sĩ Lộ..."Lộ Khiết kết thúc ca làm việc sau một ngày làm việc mệt mỏi, cô chậm rãi đi bộ trên hành lang đang định ra về thì nghe thấy tiếng của Tiểu Vũ gọi mình xối Khiết xoa xoa cổ tay, nghe Tiểu Vũ gọi, cô dừng chân, quay người lại thì bắt gặp ngay khuôn mặt hoảng loạn, lo lắng của cậu, Lộ Khiết nhíu mày nhìn cậu ta rồi nói "Có chuyện gì vậy? Tiểu Vũ."Thấy Tiểu Vũ thở hổn hển, cô cười cười vỗ vai cậu"Chuyện gì mà trông cậu gấp gáp vậy?""Bác sĩ Lộ...có một bệnh nhân mang thai được tám tuần tuổi, bị xuất huyết não hiện giờ đang đợi ở phòng cấp cứu."Lộ Khiết nghe xong Tiểu Vũ nói, cô liền thay đổi sắc mặt trở nên nghiêm túc, cô vội vã quay người lại nhanh chóng bước tới phòng cấp cứu, vừa đi cô vừa nói"Bị bất tỉnh khi nào?""Cách đây khoảng ba mươi phút." Cô đưa tay lên xem đồng hồ rồi bước chân nhanh hơn......Đến phòng cấp cứu, cô chăm chú quan sát sắc mặt của người phụ nữ, quay người về hướng Tiểu Vũ, cô hỏi"Đã chụp CT chưa?""Rồi ạ!" Tiểu Vũ gấp rút, gật đầu trả lời."Còn khoa phụ sản đã tới chưa?""Họ đang chuẩn bị tới."Lộ Khiết không hỏi gì nữa, cô nhanh nhẹn lấy chiếc đèn Bocca từ trong túi áo ra và lần lượt soi vào hai mắt của người phụ nữ này, cô nhíu mày vẻ mặt không hài lòng"Tình trạng bây giờ không ổn, cần phải mổ Vũ gọi khoa gây mê, chuẩn bị phòng phẫu thuật.""Vâng." Từ trước tới giờ Tiểu Vũ luôn biết tác phong làm việc của Lộ Khiết, nên ở với cô làm việc gì cũng nhanh nhẹn, kể cả hành động lẫn trong lời ra khỏi phòng cấp cứu và chuẩn bị tới phòng chuẩn bị đồ phẫu thuật, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi đến ba mươi hai tuổi chạy nhanh đến nắm lấy cánh tay của cô, sắc mặt vừa sợ hãi vừa lo lắng đến xanh xao, anh ta nói với giọng khẩn cầu, van xin"Bác sĩ, bác sĩ...làm ơn hãy cứu vợ tôi, xin cô hãy cứu cô ấy..."Lộ Khiết nhìn vẻ mặt ấy của người chồng, cô hít lấy hơi rồi vỗ nhẹ lên cánh tay của anh ta"Anh yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức để mẹ con cô ấy được an toàn, còn bây giờ anh hãy đi làm thủ tục kí cam kết mổ cho cô ấy đi!"Nói xong, Lộ Khiết lập tức đi nhanh đến phòng thay đồ, rồi tới phòng rửa tay, sát khuẩn để vệ sinh sạch sẽ trước khi bắt đầu khi đã chuẩn bị gọn gàng, xong xuôi tất cả mọi thứ, cô cùng Tiểu Vũ và một số ekip mổ khác tiến vào phòng phẫu thuật để bắt đầu ca mổ. Tiểu Vũ đi theo sau cô, thật sự cậu rất khâm phục cô gái này, Lộ Khiết đã làm việc từ sáng cho tới tối, đã nhận không biết bao ca mổ trong ngày, không ngừng nghỉ làm việc, nếu là người khác thì đã bị kiệt sức cho tới chết cô gái này lại hoàn toàn khác, cơ thể đã nhỏ bé lại làm nhiều việc mà không hề than mệt một chút nào, là bởi vì cô là một người mạnh mẽ và luôn có tình yêu thương người vài phút chuẩn bị cho bệnh nhân về phần da đầu và vị trí rạch Khiết bắt tay vào công việc của gian cũng dần dần trôi qua, không khí căng thẳng cũng dần bao phủ lấy toàn bộ căn ca phẫu thuật này quả thật là rất khó, rất nguy hiểm thế nên bác sĩ mổ chính phải vô cùng chăm chút, tỉ mỉ từng hành động cũng như đo lường thời gian trong quá trình thực hiện ca mổ, để không xảy ra sơ xuất gì, vả lại người bệnh nhân này còn đang mang thai cho nên Lộ Khiết phải rất cẩn thận nếu không cả mẹ lẫn con đều sẽ gặp nguy kẹp động mạch bị phình ra khỏi não để không bị vỡ và không gây xuất huyết lần hai trong quá trình làm phẫu thuật, Lộ Khiết nhanh nhẹn từ trí não cho tới hành động, từ từ đưa dụng cụ trên tay tới vị trí động mạch bị phình và nhẹ nhàng lấy nó một hồi, ca phẫu thuật kết thúc với sự thành công viên mãn, động mạch được lấy ra an toàn, ngay cả những mũi khâu Lộ Khiết cũng thực hiện vô cùng tỉ khi kết thúc ca phẫu thuật, người phụ nữ được di chuyển đến khoa phụ sản để kiểm tra tình hình sức khỏe của thai ra khỏi phòng phẫu thuật, Lộ Khiết chăm chú nhìn bóng lưng người đàn ông lúc nãy đang nắm chặt lòng bàn tay người phụ nữ đó, khuôn mặt anh ta đã đỡ lo lắng hơn vài phần, cô chợt mỉm cười, anh ta quả thật rất chung tình, là một người đàn ông rất tốt, cô gái ấy quả là có bất giác suy nghĩ về bản thân rằng liệu sau này bản thân mình có thể kiếm được một người đàn ông như vậy không nữa?!Lộ Khiết lắc lắc đầu để không nghĩ nhiều nữa, cô bước đến phòng rửa tay, vệ sinh Vũ đứng kế bên với gương mặt tươi tắn, hết mực khen ngợi cô."Bác sĩ Lộ, chị giỏi thật đấy, hôm nay chị lại lập kỷ lục mới nữa rồi, ca này phải nói là rất nguy hiểm và rất khó nhưng chị lại giải quyết trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, em thật sự khâm phục chị lắm đấy!"Lộ Khiết nhếch cười, đưa tay tắt vòi sen rồi lấy khăn nhẹ nhàng lau sạch nước trên tay, nhìn Tiểu Vũ từ tốn giải thích"Bệnh nhân là thai phụ, nếu như ca phẫu thuật kéo dài thêm thời gian, thứ nhất động mạch dễ vỡ ảnh hưởng đến người mẹ, thứ hai dù có lấy động mạch ra thành công thì người mẹ cũng bị ảnh hưởng bởi thai nhi...nói tới đây cậu hiểu rồi chứ?"Nghe những lời Lộ Khiết vừa nói, Tiểu Vũ gật đầu lia mỉm cười nhìn Tiểu Vũ rồi rời đi ra Vũ tắt nước nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, cậu chỉ cười nhẹ rồi lắc đầu"Chị ấy lúc nào cũng nói lý lẽ, không bao giờ chị ấy tự công nhận năng lực của mình là tốt cả."Vừa nghĩ vừa cười cười, rồi sau đó cậu cũng nhanh chóng lau tay rồi đi ra thể khẳng định rằng, Lộ Khiết là một con người hoàn hảo từ trong ra là một bác sĩ đa khoa, chuyên rất nhiều ngành khác nhau nhưng chỉ chọn khoa thần kinh là khoa dĩ cô chọn chuyên khoa này là vì lúc trước mẹ cô mất vì lý do vô cớ. Năm ấy cô nhớ kĩ rằng, mẹ cô chỉ bị tai biếng nhẹ do ảnh hưởng bởi trung ương thần kinh, chỉ cần một cuộc phẫu thuật nhỏ thôi là có thể cứu được mẹ cô, nhưng tại sao mẹ cô mất vì lý do tử vong chứ? Cộng với việc, người mổ chính là là người có tiếng tăm ở bệnh chính là lý do cô thắc mắc bấy lâu bước vào nơi này là để tìm ra toàn bộ sự thật năm đó, phần khác vì cô muốn cứu người bằng chính năng lực của khoa này, mọi người thường gọi cô là "nữ hoàng kim cương", à không phải, là cả cái bệnh viện này mới không chỉ là một vị bác sĩ tài giỏi được mọi người ngưỡng ngộ mà còn là một mỹ nữ biết bao chàng trai theo đuổi, khuôn mặt trắng trẻo kèm theo sắc đẹp trời ban, cộng thêm thân hình quyến rũ, tuy cơ thể nhỏ nhắn, mảnh mai nhưng điện nước đều đầy đủ, chỗ nào cần to thì to, chỗ nào cần nhỏ thì Khiết là con người có lòng nhiệt huyết cao, yêu nghề, luôn đưa tính mạng người khác lên hàng thế và hành động của cô luôn khiến mọi người phải khâm tuổi tác của cô còn nhỏ nhưng kỹ năng đã hơn hẳn các bậc tiền thường nhiều lần lập kĩ luật về thời gian phẫu thuật, từ khi về đây cô chưa từng thất bại lần nào, cô được mọi người tin tưởng và được đề cử lên làm trưởng cô tuy dễ gần nhưng cực kỳ nghiêm khắc, cô trước giờ luôn công tư phân minh, việc nào ra việc nấy, trong giờ làm việc tuyệt nhiên không được sử dụng điện thoại, nói chuyện bàn tán, xôn xao hay là bất cứ lý do nào đã từng nói"Khoa thần kinh là bộ phận trung ương thần kinh điều khiển tất cả hành động của con người, vì vậy mọi người cần phải cẩn thẩn trong từng cử chỉ của mình, đặc biệt phải đưa tính mạng của người khác lên hàng đầu.".

vợ là bác sĩ phu nhân