Chương 2: Đi đêm lắm có ngày gặp ma. Chương 3: Lão An. Chương 4: Bạo lực chủ nhiệm lớp. Chương 5: Yêu kiều mẫu thân. Chương 6: Thằng Huy. Chương 7: Em thích ngắm bươm bướm không. Chương 8: Phòng tắm kiều diễm. Chương 9: Bước đầu kiếm tiền. Chương 10: Xuân sắc kiều diễm. Tác giả: Cố Phán Nhi An Nhiên Convert: Wattpad Số chương: 90 chương + 2 ngoại truyện Editor: Mây Thể loại: 1vs 1, tùy thân không gian, cung đấu, sủng văn, tiểu bạch, rất ngốc, rất ngọt, rất trắng, nói một câu đó chính là tình yêu đến quá nhanh như tựa như lốc xoáy. Giới Thiệu: Trùng sinh đến kiếp thứ chín, Quý 纵宠金牌妖后 Tác giả: Hư Vọng Phù Sinh Thể loại: trọng sinh, nam nữ cường. Độ dài: 930.360 chữ. Tình trạng: On-going. Edit: Tiểu Nguyệt Dương (TND) Văn án Nàng Uất Trì Nghiên San, là nữ nhi của hộ quốc đ… Danh sách chương truyện Vạn Tộc Chi Kiếp tác giả Lão Ưng Cật Tiểu Kê. Người Thiện Lương Đáng Yêu Nhất. 56. Hoài Nghi Nhân Sinh. 57. 71. Ai Mà Tin A! 72. Tập Kích, Giết Ngược Lại (1) 73. Ta là này chư thiên vạn tộc kiếp! #55: Người thiện lương đáng yêu nhất #56: Hoài nghi nhân sinh #57: Nhặt được không nhất định chính là ngươi #69: Nắm nát tâm (2) #70: Ly hương #71: Ai mà tin a! #72: Tập kích, giết ngược lại (1) #73: Tập kích, giết ngược lại (2) Vay Tiền Nhanh. Trọn bộ Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ Vạn Kiếp Yêu Em Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh gốc Kết Ái, Dị Khách Phùng HoanTác giả Thi Định Nhu Bút danh Huyền Ẩn – tác giả của Lịch XuyênThể loại Ngôn tình, Hiện Đại, HE Giới thiệuEhm… do thấy mọi người có vẻ yêu thích mục giới thiệu quá nên hôm nay xin nói vài điều, truyện này là truyện hiện đại huyền huyễn nhé, truyện là một nồi lẩu thập cẩm của Chạng Vạng, Gumiho Bạn gái tôi là cáo chín đuôi và Liêu Trai. Thực ra truyện khá hiện thực, chỉ có một vài chi tiết về gia tộc Hồ ly là phi hiện thực thôi, còn lại đa phần là thế giới loài người, không có phép thuật gì đâu nhé, cái kết là HE. Tính cách nữ chính và nam chính chẳng giống giáp nào, không ai hoàn mĩ hết, nữ chính không ngây thơ vô số tội, cũng chả thông minh, yếu đuối cũng không phải mà mạnh mẽ cũng không phải, nói chung là khá cố chấp, đôi lúc hơi bị đoản. Nam chính nắng mưa bất thường, không quá lạnh lùng nhưng cũng không phải kiểu ấm áp, chỉ được 1 điểm duy nhất là si tình … Nói sao nhỉ, … truyện này chị Nhu xây dựng tính cách nhân vật hiện thực quá đỗi… Văn Án Có ai hiểu sự lãng mạn hơn Hồ ly? Huề là công cụ giải kết thời thượng cổ. Mị Châu là bằng chứng cho tình yêu vô hạn của Thiên hồ. Truyền thuyết kể rằng cô gái nào có được Mị Châu sẽ gặp gỡ và yêu Hồ tiên. Anh đã tu luyện chín trăm năm nhưng không có được may mắn ấy. Anh đã yêu cô tám trăm năm, nhưng… anh chưa bao giờ có được trái tim cô… Kiếp trước yêu kiếp này yêu, muôn kiếp đều không thay đổi. Lần này, họ lại gặp nhau. Liệu may mắn có mỉm cười với anh không? ─────── ─────── Nếu tình yêu trở thành quả táo trong vườn địa đàng. Anh có bằng lòng lặng yên nhìn nó tàn lụi. Hay sẽ đến quyến rũ nó, thưởng thức hương vị say lòng người của nó? Quan Bì Bì đang có một cuộc sống bình yên ở thành phố C rộng lớn. Làm việc, yêu đương, mọi chuyện đều rất bình thường, ổn định. Cho đến khi một người tên Hạ Lan Tĩnh Đình xuất hiện, bánh xe vận mệnh của cô bắt đầu trệt hướng… Khác với người thường, ban ngày Hạ Lan không nhìn thấy gì, nhưng đến tối lại nhìn thấy rất rõ. Anh ta am hiểu về cổ ngọc, là người theo trường phái ăn chay… chỉ thích ăn là các loài hoa. Hơn nữa anh ta còn có thói quen vừa tắm trăng vừa nghe dạ khúc[1]. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với một Hạ Lan kỳ lạ và đầy bí ẩn tưởng chừng chỉ là sự tình cờ, nhưng che giấu phía sau một âm mưu không ai ngờ tới. Hạ Lan có mệnh bát quái thuần âm, Bì Bì có mệnh bát quái thuần dương, nếu Hạ Lan ăn được lá gan của Bì Bì khi cô yêu anh thì có thể đắc đạo, trở thành “Thiên hồ”. Hạ Lan gieo “mùi hương” lên người Bì Bì và tặng “Mị Châu” cho cô chính là để nắm rõ hành tung của cô. Thế nhưng vào lúc Bì Bì bị tình bạn và tình yêu phản bội, rơi vào chán nản và tuyệt vọng, câu chuyện của cô và Hạ Lan mới chính thức bắt đầu. [1] Nguyên văn dạ khúc gam E trưởng. Dạ khúc là khúc nhạc chiều, chỉ những thể loại trữ tình nhẹ nhàng; Dạ khúc gam E trưởng là những bài dạ khúc có giai điệu thuộc gam Mi trưởng. Truyện Vạn Kiếp Yêu Em 2 là một truyện mới tiếp nối với phần 1 của truyện trước, tiếp theo truyện Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em truyện hứa hẹn những tình huống bất ngờ, những tình huống khiến bạn đọc không thể không bị cuốn vào. Truyện ngôn tình mới của tác giả Thi Định Nhu gửi đến bạn đọc câu chuyện tình yêu đầy mật ngọt nhưng mang theo chút nhớ nhung, chút phảng phất lo lắng, chút đọng chút lay động... Khi một người đàn ông nói chuyện với phụ nữ mà nhắc đến hoa, hầu hết là có ý tán tỉnh. Trong lòng Bì Bì thì đã tràn trề hứng thú. Khiến cô không kìm được, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh, nhìn anh một cách tham lam. Là anh, chính là anh, là Hạ Lan của cô, là Hạ Lan si tình, Hạ Lan lạnh lùng kiêu ngạo, Hạ Lan thần thái sáng ngời, Hạ Lan mãi mãi thanh xuân của cô. May mà khuôn mặt này lúc nào cũng đeo kính, nếu không sẽ thu hút biết bao nhiêu sự chú ý chứ! Anh đưa ra câu trả lời đầy huyền bí “Là gặp gỡ hạnh phúc.”. Nắng mùa đông mang theo cái rét lạnh muốn rùng mình. Bầu trời trong không một gợn mây, xanh thẳm như trời hè. Chủ nhật ở thành phố nhỏ chẳng sầm uất mấy, người đi trên phố chẳng có là bao, dáng đi tuy vội vàng nhưng lại mang vẻ lười biếng. Hai bên đường là những quán mỹ thực, trên mỗi quán đều có một đám hơi nước bốc lên. Bì Bì không kìm lòng được nhớ về ngày đầu gặp gỡ Hạ Lan Huề, cũng là một ngày mùa đông như vậy. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Vạn Kiếp Yêu Em 2! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ Vạn Kiếp Yêu Em Thi Định Nhu Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em Thi Định Nhu Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em Thi Định Nhu Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên Thi Định Nhu Thành Phố Hoang Vắng Thi Định Nhu Mê Hành Ký Thi Định Nhu Tên gốc Kết Ái, Dị Khách Phùng HoanTác giả Thi Định Nhu Bút danh Huyền Ẩn – tác giả của Lịch XuyênThể loại Ngôn tình, Hiện Đại, HEGiới thiệuEhm… do thấy mọi người có vẻ yêu thích mục giới thiệu quá nên hôm nay xin nói vài điều, truyện này là truyện hiện đại huyền huyễn nhé, truyện là một nồi lẩu thập cẩm của Chạng Vạng, Gumiho Bạn gái tôi là cáo chín đuôi và Liêu Trai. Thực ra truyện khá hiện thực, chỉ có một vài chi tiết về gia tộc Hồ ly là phi hiện thực thôi, còn lại đa phần là thế giới loài người, không có phép thuật gì đâu nhé, cái kết là cách nữ chính và nam chính chẳng giống giáp nào, không ai hoàn mĩ hết, nữ chính không ngây thơ vô số tội, cũng chả thông minh, yếu đuối cũng không phải mà mạnh mẽ cũng không phải, nói chung là khá cố chấp, đôi lúc hơi bị đoản. Nam chính nắng mưa bất thường, không quá lạnh lùng nhưng cũng không phải kiểu ấm áp, chỉ được 1 điểm duy nhất là si tình … Nói sao nhỉ, … truyện này chị Nhu xây dựng tính cách nhân vật hiện thực quá đỗi…Văn ÁnCó ai hiểu sự lãng mạn hơn Hồ ly?Huề là công cụ giải kết thời thượng Châu là bằng chứng cho tình yêu vô hạn của Thiên thuyết kể rằng cô gái nào có được Mị Châu sẽ gặp gỡ và yêu Hồ đã tu luyện chín trăm năm nhưng không có được may mắn đã yêu cô tám trăm năm, nhưng… anh chưa bao giờ có được trái tim cô… Kiếp trước yêu kiếp này yêu, muôn kiếp đều không thay này, họ lại gặp may mắn có mỉm cười với anh không?─────── ───────Nếu tình yêu trở thành quả táo trong vườn địa có bằng lòng lặng yên nhìn nó tàn sẽ đến quyến rũ nó, thưởng thức hương vị say lòng người của nó?Quan Bì Bì đang có một cuộc sống bình yên ở thành phố C rộng lớn. Làm việc, yêu đương, mọi chuyện đều rất bình thường, ổn định. Cho đến khi một người tên Hạ Lan Tĩnh Đình xuất hiện, bánh xe vận mệnh của cô bắt đầu trệt hướng…Khác với người thường, ban ngày Hạ Lan không nhìn thấy gì, nhưng đến tối lại nhìn thấy rất rõ. Anh ta am hiểu về cổ ngọc, là người theo trường phái ăn chay… chỉ thích ăn là các loài hoa. Hơn nữa anh ta còn có thói quen vừa tắm trăng vừa nghe dạ khúc[1]. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với một Hạ Lan kỳ lạ và đầy bí ẩn tưởng chừng chỉ là sự tình cờ, nhưng che giấu phía sau một âm mưu không ai ngờ tới. Hạ Lan có mệnh bát quái thuần âm, Bì Bì có mệnh bát quái thuần dương, nếu Hạ Lan ăn được lá gan của Bì Bì khi cô yêu anh thì có thể đắc đạo, trở thành “Thiên hồ”. Hạ Lan gieo “mùi hương” lên người Bì Bì và tặng “Mị Châu” cho cô chính là để nắm rõ hành tung của cô. Thế nhưng vào lúc Bì Bì bị tình bạn và tình yêu phản bội, rơi vào chán nản và tuyệt vọng, câu chuyện của cô và Hạ Lan mới chính thức bắt đầu.[1] Nguyên văn dạ khúc gam E trưởng. Dạ khúc là khúc nhạc chiều, chỉ những thể loại trữ tình nhẹ nhàng; Dạ khúc gam E trưởng là những bài dạ khúc có giai điệu thuộc gam Mi trưởng. Kết quả là, Bì Bì mất ròng rã một buổi chiều cộng thêm nửa buổi tối cùng với Tiểu Cúc – người đã lo lắng gần như phát điên lùng sục xung quanh để tìm kiếm Tân Chí Cường. Trước hết hai người chạy đi hỏi tất cả những người hàng xóm trên lầu, nhưng mọi người đều tỏ ý rằng lúc đó mình đi làm không có ở nhà, chẳng ai chú ý đến hành tung của một ông già bị điên. Sau đó, họ đi lùng sục khắp các khu vực nằm trong bán kính hai cây số tính từ tòa kí túc xá. Ngay cả những cửa hàng bách hóa, nhà sách Tân Hoa và những công viên mà Tân Chí Cường thường đến ngủ lân cận cũng đều đến tìm. Cuối cùng, không còn cách nào nữa, đành phải đến đồn công an báo mất tích. Do trước đây, Tân Chí Cường thường xuyên mất tích, hồ sơ ở cục công an đã chất thành một chồng dày. Thường thì sau khi biến mất vài tuần, đến khi không chịu đói được nữa, ông ấy sẽ tự mò về nhà tìm thức ăn. Đã có tiền lệ như vậy, thế nên thái độ của phía cảnh sát đối với vụ mất tích này không mấy nhiệt tình lắm, chỉ bảo là phải chờ qua hai mươi bốn tiếng đồng hồ rồi hãy tính duy nhất Tiểu Cúc một lòng khăng khăng rằng đã có chuyện trọng đại xảy ra. Vừa trở về từ cục cảnh sát, Tiểu Cúc đã lấy ra một tấm bản đồ xe buýt, cầm bút đỏ và thước đo, đánh dấu ngang dọc hơn mười mấy cái hình vuông trên bản đồ, rồi mới xóa bớt mấy hình vuông khoanh ở những vị trí đã tìm rồi, cô kiên định nói với Bì Bì “Muộn lắm rồi, cậu về nhà trước đi. Mình tìm vài chỗ nữa, không tin là không tìm thấy ba!”Bì Bì chột dạ nhìn cô ấy, lòng muôn vàn bối rối. Nói thật với cô ấy ư, không được. Cô từng thề với Hạ Lan rằng, cô là người duy nhất ở thành phố này biết về sự tồn tại của Hồ tiên. Không nói thật với cô ấy ư, với tính tình của Tiểu Cúc, chưa đến Hoàng Hà chưa bỏ cuộc, sống phải thấy người, chết phải thấy tranh nội tâm kịch liệt một hồi, cuối cùng, không nỡ đứng nhìn cô ấy hồn bay phách lạc làm những chuyện vô ích ấy, Bì Bì đành nói “Tiểu Cúc, đừng tìm nữa.”Hiện tại, cả hai đều đã đói, trong tủ lạnh không còn gì để ăn, Tiểu Cúc lấy cánh gà kho ra, chia cho mỗi người một cái, cô ấy cầm chiếc cánh gà, cắn một miếng trước, nói “Tại sao lại không tìm nữa?”“Ba cậu… ông ấy….” Bì Bì cúi đầu, khẽ cắn cắn môi, “Đã mất rồi.”“Mất rồi?” Tiểu Cúc sửng sốt nhìn cô, lấy khăn lau miệng, “Sao mất?”Bì Bì đau khổ ôm lấy mặt “Mình xin cậu, đừng hỏi mình chi tiết… Ba cậu, ông ấy đã đi rồi.”“Đi rồi? Ý của cậu là…”“Biến mất khỏi thế giới này.”Tiểu Cúc thả chiếc cánh gà trở lại đĩa, bất chấp hai tay đầy dầu mỡ, đột nhiên ôm lấy Bì Bì “Bì Bì, cậu nói vậy là có ý gì? Lẽ nào cậu biết ba mình đang ở đâu? Cậu cố tình không cho mình biết?”Bì Bì khổ sở gật đầu “Mình thực sự không muốn đứng nhìn cậu tìm kiếm một cách vô vọng như vậy nữa…”“Được thôi, mình không tìm nữa, cậu nói cho mình biết đã xảy ra chuyện gì.” Sắc mặt Tiểu Cúc sầm xuống, tựa như đoán được điều gì, cô ấy lại nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời, “Đừng nói là vì cậu thấy ông ấy điên, sợ ông ấy vướng víu nên giết ông ấy rồi. Đúng vậy, ngày nào mình cũng than vãn về ông ấy, cậu cũng luôn muốn giúp mình. Thế nhưng, dù cho mình có ghét ông ấy thật, có giết cũng phải do mình tự ra tay, chưa đến lượt cậu.”Quan hệ giữa Tiểu Cúc và ba cô ấy luôn trong tình trạng căng thẳng, đánh nhau, chửi nhau, thậm chí có lúc còn nguyền rủa nhau chết sớm. Lâu rồi Bì Bì chưa trông thấy Tiểu Cúc nổi cơn phẫn nộ, nhưng cảnh cô ấy cầm ô đi đánh người khắp nơi ở thuở thiếu thời vẫn còn sống động trong trí nhớ. Lúc này đây, cô ấy hai mắt mở trừng trừng, khí thế bừng bừng, những đốm tàn nhan tựa như muốn nhảy ra khỏi da mặt. “Mình?” Bì Bì chỉ vào mũi mình, “Ra tay với ba cậu? Mình dám sao! Mình chưa kịp làm gì hết, mình còn lịch sự hỏi ông ấy có muốn ăn gì không. Sau đó ông ấy đột ngột nhảy dựng dậy bóp cổ mình, tuyên bố muốn giết mình. Khi đó Hạ Lan đang ở bên cạnh, trong lúc giận dữ, nên….”Điều này hoàn toàn đúng sự thật. Trên cổ Bì Bì vẫn còn dấu tay của ông ấy đấy. Tiểu Cúc ngơ ngác nhìn cô, nửa tin nửa ngờ, vành mắt đột nhiên rưng rưng nước mắt, cô ấy im lặng một hồi, mới khẽ nói “Các người đã chôn ông ấy ở đâu?”“…Trên sông.”Ở thành phố C chỉ có một con sông, là một con sông rộng dòng nước chảy siết, cách nơi này chỉ hai trạm thu phí Cúc trợn mắt há hốc mồm ra, tức đến độ hai tay run rẩy, một hồi lâu sau, mới cố gắng kiềm chế bản thân, nói “Cậu đi đi, tôi sẽ không báo cảnh sát.”“Tiểu Cúc, xin lỗi cậu…”Cô xiết bao muốn nói Xin lỗi cậu, việc đó không phải mình làm, mọi chuyện không như tưởng tượng của cậu đâu, nhưng lời đến miệng rồi lại không tài nào thốt ra được, đành nuốt trở vào.“Đừng nói nữa! Từ nay về sau đừng đến tìm tôi nữa.” Cô ấy đứng dậy, lạnh lùng mở cửa, “Cậu không còn là bạn của tôi.”Bì Bì cầm lấy chiếc túi của mình, chật vật lê bước ra nghe Tiểu Cúc quát lên sau lưng “Các người rất tàn nhẫn! Ông ấy chỉ là một người bệnh, không đến nỗi đáng chết. Tôi hận cậu, Quan Bì Bì!”Cánh cửa “Ầm” một tiếng, đóng còn dài, chặng đường trước mặt cũng còn nam của khu kí túc là một khu vực có địa thế bằng phẳng, hai bên đường là nghĩa địa và đồng hoang, còn có mấy nhà máy bị bỏ hoang. Không có những tòa nhà chọc trời, bầu trời sạch sẽ và gọn gàng hơn, với muôn ngàn vì sao lấp lánh, mặt trăng treo lơ lửng như một em bé đang nô đùa tắm gội giữa những rặng mây. Báo chí có đưa tin, mấy năm gần đây, hoạt động của mặt trời diễn ra với tần suất cao hơn, nguồn năng lượng giải phóng từ phản ứng của các hạt cơ bản ngày càng mạnh tạo ra hiện tượng bão từ. Các tia bức xạ trong ánh sáng mặt trời cũng ngày một nhiều, sóng ngắn truyền đi thất thường, cực quang ở Bắc Cực cũng cực kì rực rỡ. Từ trường trên trái đất bị xáo trộn, khiến cho huyết áp của cơ thể biến đổi, cộng với những cơn đau đầu và rối loạn chức năng tim chạy chầm chậm, tựa như đang buồn chân trời xa xa sáng bừng một mảng, nhưng cảnh vật xung quanh lại một màu tối đen, ngoài ánh sao trên đầu, chỉ còn con đường dài trước mặt, như thể trong đất trời không còn thứ gì khác nữa. Cô và Tiểu Cúc rất thân nhau, Bì Bì đã không biết bao lần trở về trên con đường này. Đó là một chặng đường đơn điệu, cảnh vật hai bên nhàm chán vô vị. Nhân viên bán vé xe buýt là một chú trung niên, những lúc không có việc gì làm thường cùng cô trò chuyện, còn nhớ chú ấy từng nói, rằng chú ấy rất sợ mất bát cơm này, may mà đây tuyến đi ngoại thành, chứ những tuyến trong nội thành thành phố đều đã đổi sang kiểu xe tự động không cần người bán vé. Trên xe có bảy tám hành khách, ngoài một người đang đeo tai nghe, một người đang xem báo, những người còn lại đều cúi đầu gà gật. Chỉ có người đàn ông có vẻ ngoài già dặn ngồi gần cửa lên xuống, đang nhìn cô bằng một đôi mắt phượng. Mày ngắn, miệng hô, môi bạc, trông anh ta khoảng chừng ngoài ba mươi, da anh ta trắng như bị bệnh bạch tạng. Bì Bì hung dữ trừng anh ta một cái, anh ta không thèm để ý, nhưng lại cười rất mờ ám, vẻ mặt đầy bỡn khi nào anh ta cũng là…?Bì Bì nhìn ra ngoài cửa sổ, buồn bã, đói bụng, áy náy, oan ức,… cảm xúc của cô hiện giờ như một chiếc nồi gia vị chứa trăm mùi vị hỗn tạp. Hạ Lan trở về, vốn tưởng rằng có thể cùng nhau ôn lại chuyện xưa, nhưng giờ thì nhìn xem, tình yêu đã không còn, tình bạn cũng nối bước, không bao lâu nữa, sợ rằng đến cả tính mạng cũng vỗ cánh bay. Tiểu Cúc thật đáng thương, hôn nhân bị mẹ chồng phá hỏng, vào thời khắc quan trọng thì cha già qua đời, người bạn duy nhất lại quay lưng phản bội, không biết cô ấy làm sao vượt qua được những ngày này. Bì Bì càng nghĩ lại càng thêm sầu muộn, hiểu lầm giữa cô và Tiểu Cúc xem ra đã ấn định rồi. Cái chết của Tân Chí Cường – trừ phi tận mắt trông thấy – còn không thì không thể nào giải thích rõ ràng được. Tiểu Cúc không đi báo cảnh sát đã là khoan dung độ lượng lắm rồi, thù giết cha không đội trời chung, từ rày về sau, chắc giữa hai người đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ. Nghĩ đến đây, Bì Bì lại vừa thấy rối lòng, vừa thấy bực bội, chỉ hận một nỗi mình không thể biến thành một hồ ly biến mất vào trong không thắng kít một tiếng rồi dừng lại, vì muốn tránh mặt gã kia, Bì Bì đành xuống xe trước. Dù sao, sống ở thành phố này hai mươi mấy năm, cô biết không dưới sáu phương thức chuyển tuyến xe. Lên một chuyển xe buýt khác, lần này lái xe là một thanh niên trẻ tuổi, xe chạy rất nhanh, chưa tới hai mươi phút đã đến đường Vĩnh Tân. Bì Bì xuống xe, chỉ cần đi qua hai ngã giao nữa là đến công viên trung tâm. Qua khỏi công viên đó, cộng với một cột tín hiệu chính là phố Nhàn viên này là nơi náo nhiệt duy nhất ở đây, vào những dịp lễ tết luôn có những bữa tiệc đường phố được tổ chức. Bì Bì định đi đường tắt, liền băng qua giữa công viên. Chừng như có một bữa tiệc nào đó vừa mới tàn, rác rưởi còn vất vưởng khắp mọi nơi. Túi nhựa, vỏ lon, giấy báo, hộp cơm, chai nước… Lục Thủy Sơn Trang có thể xem là khu ở cao cấp, nhưng ý thức con người cũng chỉ đến thế mà thôi. Cô cúi xuống, nhặt một vỏ hộp cơm lên, định vứt vào thùng rác, thì trông thấy trên nắp thùng có in kí hiệu hình tam giác, ra đây là thùng rác phân loại, liền ngừng tay. Trong thùng, rác đã được bỏ vào, có thức ăn và trái cây thừa, xen lẫn cả chất thải bị người ta nôn ra nữa, tất cả trộn lại phát ra một thứ mùi thật kinh tởm. Bì Bì thở dài, ngẩng đầu tìm kiếm một chiếc thùng rác khác, liền trông thấy cách đó không xa, có người đứng xoay lưng về phía cô, tay đeo đôi găng tay cao su màu vàng, cầm một cái túi rác lớn, đang nhặt những rác còn thừa xung quanh. Cô liền chạy tới chỗ người đó, nói “Chú ơi, ở đây có một cái hộp cơm thừa…”Người đó liền đứng thẳng lưng lên, ánh sáng đèn đường soi rõ khuôn mặt người đó, Bì Bì hoảng sợ lùi ra sau một bước “Hạ Lan?”Hạ Lan Huề mở miệng chiếc túi rác ra, mặt tỉnh bơ nói “Bỏ vào đây đi.”“Anh… anh đi nhặt rác hả?” Bì Bì lắp bắp hỏi. Bì Bì biết, Hạ Lan hiên giờ không còn bị bệnh sạch sẽ như Hạ Lan trước kia nữa, nhưng không đến độ có thể động đến công việc bẩn muốn chết không thèm nhìn cô, khép miệng túi lại, đi lên trước, khom người nhặt một cái vỏ lon lên.“Ở công viên, buổi sáng có người tới nhặt rác.” Bì Bì đuổi theo anh, nói “Anh không cần phải….”Vừa nói đến nửa chừng thì đột nhiên tỉnh ngộ “Trời đất ơi! Lúc ra ngoài em quên chưa đưa cho anh chìa khóa nhà. Không phải anh không đem theo tiền đó chứ? Nhặt mấy thứ này cũng không đổi được bao nhiêu tiền đâu anh.”Trên mặt đất lại xuất hiện một vỏ hộp cơm. Hạ Lan Huề nhặt lên, mở ra nhìn, bên trong có nửa cái đùi gà, màu đen, đã bị người ta gặm mất mấy miếng. Anh lấy cái đùi gà ra, Bì Bì vội vàng ngăn anh lại “Ôi trời, đầu óc anh bị nước vô hả? Cái này mà ăn được sao? Đây là đồ ăn thừa của người khác, coi chừng có virut viêm gan đó! Với lại không biết vứt bao lâu rồi, chắc chắn là đã bị hỏng. Mau mau vứt đi!”Hạ Lan Huề nhìn cô một cái, như là chê cô nói nhiều quá. Anh tách chân gà và hộp cơm ra cho vào hai cái túi khác nhau, nói “Hộp cơm là giấy, có thể tái chế được.”Bì Bì bị anh lạnh nhạt, lại còn vì việc ác mà anh đã làm lúc chiều khiến cô và Tiểu Cúc trở mặt với nhau, trong lòng từ lâu đã sôi lửa, giờ được dịp liền phát tác ra với anh “Đừng có ở đó giả vờ nhặt rác. Làm người ta thấy tưởng rằng anh thích làm việc tốt. Chắc lúc nãy ở đây có rất nhiều người đúng không? Anh đến đây để tu luyện chứ gì?”Lúc này anh lại trả lời rất nhanh “Sao em nói ác như vậy? Chỉ là lúc nãy người ta tụ tập dựng sân khấu ca hát, đúng lúc tôi đi ngang qua đây, nên dừng lại ngồi xem một lúc.”“Đơn giản vậy thôi sao? Không tạo ra sự kiện giết người hàng loạt nào à?”“Hừm… đây là chốn công cộng, tôi luôn biết giữ mình, xin em đừng lớn tiếng như vậy.” Anh ngó chừng xung quanh, thấy không có ai, bèn thấp giọng nói tiếp, “Đương nhiên tỷ lệ sinh ở khu vực này một vài năm tới sẽ thấp hơn một chút, các em cũng tuyên truyền kế hoạch hóa gia đình mà, tôi chỉ tiện thể giúp một tay vào việc hưởng ứng chính sách của nhà nước thôi.” Nói xong, liền nở nụ cười tinh Bì dở khóc dở cười, nhất thời không biết đối đáp sao. Ánh trăng len qua khe tùng chiếu xuống, hòa với ánh đèn đường tạo thành một vầng sáng nhè nhẹ trên gương mặt anh. Cô biết anh đang trêu chọc cô, mắt anh tràn đầy vẻ tinh nghich, tim cô liền trở nên mềm mại, không kềm lòng được đưa tay chạm vào cánh tay rắn chắc của anh “Tuy rằng anh không sợ lạnh, nhưng trời lạnh như vậy mà chỉ mặc áo ngắn tay, làm sao không khiến người ta nghi ngờ được? Nói gì đến việc giữ mình.”Cô nhớ rõ là lúc ra khỏi nhà, Hạ Lan Huề mặc một chiếc áo khoác màu xám của Tu Nhàn, chiếc áo khoác đó hiện giờ đang vắt trên lưng ghế đá. Ánh trăng sáng lắm, có lẽ anh cần sự phô bày da thịt tối đa, mới hấp thu được nhiều tinh hoa của ánh trăng chăng?“Anh muốn nhặt hết tất cả rác rưởi ở đây sao?” Bì Bì đảo mắt nhìn xung quanh, thấy xa xa có tới mười mấy cái túi rác đầy, hẳn đều là thành quả của anh. Nhưng trên mặt đất vẫn còn rất bẩn, đặc biệt là trong những bồn hoa xung quanh, nơi đó chắc có nhiều người ngồi, nên vỏ lon, vỏ chai vứt ngổn ngang. “Nhiều rác thế này, sợ anh nhặt tới sáng cũng chưa nhặt hết đâu.”“Vậy thì cứ nhặt đến sáng.” Anh nhìn nhìn đồng hồ, cởi một chiếc găng tay ra, nhún vai nói, “Dù sao tôi cũng không có chỗ để về, lặn lội từ xa tới đây ăn nhờ ở đậu nhà em, lại bị em vô tình đuổi ra khỏi cửa. Thôi thôi không làm nữa, để tránh bị người ta kỳ thị chủng tộc.”Bì Bì “xí” một tiếng, mỉm cười “Kì thị chủng tộc gì chứ? Em dám sao? Tế ti đại nhân?”“Dĩ nhiên là em dám.” Hạ Lan Huề liên tục lắc đầu, làm ra vẻ như vừa chịu thiệt thòi rất lớn, “Em nói chúng ta là vợ chồng, bức ảnh đó trông thì cũng không phải giả. Năm đó sao tôi lại nhìn trúng em được nhỉ? Muốn tài không có tài, muốn mạo không có mạo, cũng chỉ có mỗi lá gan, nhưng hình như cũng chưa chạm tới, vì em vẫn sống đến giờ,… ánh mắt của tôi rốt cuộc là thế nào không biết?”“Này, ý gì đây hả? Hồ tiên ca ca, hạ thấp giá trị của em có thể nâng cao giá trị của anh sao?” Bì Bì bị anh chế nhạo, tức giận nhảy dựng lên, “Là chính anh lên trời xuống đất, đòi sống đòi chết tìm đến em, là anh không từ mọi thủ đoạn dây dưa, vô lại đòi kết hôn với em, là anh một lòng thành khẩn ba lần bốn lượt đến nhà mời mọc em…”[1][1] Nguyên văn là tam cố mao lư’ nghĩa là ba lần đến lều cỏ mời xuất phát từ điển tích Lưu Bị đích thân ba lần đến lều cỏ của Gia Cát Lượng để mời bằng được Gia CátLượng ra giúp, lần thứ ba mới gặp. Ý nói chân thành, khẩn khoản, năm lần bảy lượt mời cho che miệng cô lại “Quan Bì Bì, tôi không nói chuyện với em. Em đi cầu độc mộc của em, tôi đi đường lớn của tôi. Em trả chìa khóa cho tôi, tôi cam đoan không ai dám động đến lá gan của em, thế nào?”Mặt Bì Bì trắng không còn hột máu, cười lạnh lùng “Ầm ĩ nãy giờ, thì ra anh tìm tôi chính là vì chiếc chìa khóa đó.”Anh nhéo nhéo chiếc mũi của cô, cười nửa chính nửa tà, nói “Không vì chiếc chìa khóa đó, vậy thì vì cái gì? Chẳng lẽ vì con người em sao?”Bì Bì đẩy tay anh ra “Nếu anh không tới để tìm em, vậy em đây cũng coi như không quen biết anh. Chiếc chìa khóa này liên quan đến chuyện cơ mật vô cùng quan trọng của tộc Hồ, chỉ có Tế ti đại nhân mới có thể sử dụng. Nếu anh muốn có nó, xin trình chứng minh thân phận ra.”“Thân phận?” Anh giật mình, “Thân phận gì?”“Làm sao em biết được anh chính là Hạ Lan Huề?” Biết đâu anh là một tên lừa đảo làm phẩu thuật thẩm mĩ thay đổi dung mạo thì sao? Vậy không phải là minh châu ám đầu?”[2][2]Minh châu ám đầu ý chỉ vật tốt rơi vào tay người này quả nhiên là muốn làm khó dễ, nhưng được thốt ra từ miệng Bì Bì mà không có một chút lo sợ Lan Huề đột nhiên chộp lấy túi xách của cô, giơ lên như một chiến lợi phẩm, nói “Nếu tôi đoán không lầm, chiếc chìa khóa ở ngay trong túi xách của em.”Không ngờ động tác của anh lại nhanh như vậy, Bì Bì đưa tay giành lại, lại bị tay anh đẩy ra.“Chậc chậc, bộ chưa ai nói với em là trong mỹ phẩm có độc sao?” Anh vừa lục lọi, vừa lấy hết mấy món son môi, kem phấn, mascara trong túi ra ném hết vào thùng rác, cuối cùng cũng tìm được một xâu chìa khóa, huơ huơ trước mặt cô, “Là nó phải không?”“Sao thế được? Em thiếu thông minh vậy à? Trong thành phố nhiều trộm cắp lắm, sao em có thể tùy tiện bỏ nó trong túi xách được?” Bì Bì làm ra vẻ thờ ơ, không có gì quan trọng.“Ừ,” anh gật gù, “Tôi cũng biết là không phải, nhưng có điều cuối cùng cũng có chỗ tắm rửa rồi. Đây là chìa khóa cửa nhà đúng không, Bì Bì?”Nhân lúc anh không để ý, Bì Bì bèn thừa cơ đoạt lại, tiếc là vóc người anh rất cao, anh chỉ duỗi thẳng tay ra, thì cô đã không tài nào với Bì hét to “Hạ Lan Huề, anh ăn cướp hả?”Anh đưa cái túi rác đang cầm trong tay cho cô “Đây là túi cuối cùng, em nhặt hết tất cả số rác còn lại đi, tôi đợi em cùng về.”“Anh thích nhặt thì tự nhặt một mình đi, còn em không thích!” Bì Bì nổi giận, quăng cái túi rác xuống đất, vẫn chưa hả cơn giận, cô bèn lấy chân hung hăng đạp lên nó một đạp.“Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người. Em có phải là người không?”“Em…” Cô tức đến độ không thể nói nên lời, đành xách cái túi rác to tướng đó lên, bước tới trước, nhặt năm hộp cơm, một chồng giấy báo, một đống vỏ lon và mười mấy chai bia, nhồi đầy một túi, thắt miệng túi lại, rồi vứt sang một bên, “Nhặt xong rồi, anh vừa lòng chưa?”“Đúng là một cô bé biết nghe lời.” Hạ Lan Huề cười ha hả, mở nắp một chai nước trong, “Lại đây rửa tay đi.”Bì Bì đi qua, đưa tay hứng nước, rửa qua quýt vài cái, đang định lau khô, đã bị Hạ Lan Huề lật bàn tay lại, nói “Mu bàn tay thì sao? Mu bàn tay cũng phải rửa chứ. Em có biết rửa tay không?”Sợ cô rửa không sạch, Hạ Lan Huề để chai nước xuống, nghiêm túc giúp cô kì cọ, kì cọ đến từng kẽ tay, sau mới dốc hết chai nước dội lên, rồi đưa cho cô hai tờ khăn giấy để lau tay, “Ừm, đây mới gọi là sạch.”Bì Bì ngước mặt nhìn anh, ngơ ngẩn trong chốc lát, đột nhiên nhẹ nhàng nói “Muộn lắm rồi, chúng ta về nhà đi.” Ngừng lại một chút, cô cảm thấy câu này hơi thừa, chìa khóa nhà không phải đang ở trong tay anh ư. Trong nhất thời, hận cũng không phải mà yêu cũng không phải, liền cúi gằm mặt mặc lại chiếc áo khoác vắt trên ghế, rồi bưng cái bình nuôi cá thủy tinh trên đất lên nhét vào trong túi của Bì Bì “Suýt nữa thì quên mất con rùa nhỏ của tôi.”Phố Nhàn Đình còn cách đó không xa, nhưng lại nằm trên một sườn núi rất dốc. Ban ngày, Bì Bì phải theo Tiểu Cúc lặn lội ngược xuôi tìm kiếm, giờ thì mệt lữ người, vừa bước được vài bước chân đã mềm nhũn, phải bấu vào tay Hạ Lan Huề, từ từ lê từng bước về trước. Lúc qua đường cũng không thèm nhìn đèn giao thông, Bì Bì ngáp dài một cái rồi bước đại qua. “Kít” một tiếng, trước mặt có một chiếc ô tô vừa thắng lại kịp thời. Bì Bì hoảng hồn lùi về sau hai bước, người lái xe thò đầu chửi một tràng rồi đi.“Mệt à?” Hạ Lan Huề kéo tay cô Bì gật đầu.“Nào, lên đây để tôi cõng em.”Anh khom lưng xuống, để Bì Bì leo lên. Mặt cô không hiểu sao lại đỏ ửng, nhớ tới chuyện hồi ở hồ Quan Âm, lúc ấy mình đi lại bất tiện, Hạ Lan Huề cũng ôm ngang lưng dìu cô đi. Lúc đó cô rất thẹn thùng, nhưng thái độ của Hạ Lan thì vô cùng nghiêm túc. Trước mặt cô, anh không bao giờ làm những chuyện không nên làm. Mà Hạ Lan lúc này, lại giống với Gia Lân năm đó, tự nhiên thân thiết như anh trai nhà hàng xóm vậy. Cô cũng không khách sáo nữa, ngã người lên lưng anh, hai tay choàng qua ôm cổ anh. Mặt cô kề sát vào cằm anh, ngửi thấy mùi thơm của gỗ thông thoang thoảng. Nhớ lại hồi sáng, anh đã cạo râu, mùi này là mùi của nước cạo râu. Tuy nhiên, trên cơ thể anh, còn một mùi hương khác còn mê hoặc hơn, vừa đàn ông, vừa mạnh mẽ, lại hoang dã, xương cốt vừa cứng cỏi vững chãi, vừa mềm dẻo đàn hồi, nằm trên người anh mà giống như nằm trên thân báo, khiến người ta tay rịn mồ hôi, tim đập điên cuồng. Ánh mắt Bì Bì không khỏi trở nên mờ mịt, cô thủ thỉ “Hạ Lan, anh còn nhớ rõ em không?”“Không nhớ rõ.”“Vậy cũng chẳng sao.” Cô dịu dàng thế, anh cõng cô đi hết triền núi, cuối cùng đã đến số 56 phố Nhàn Đình. Vừa tới cửa, Bì Bì mở mắt ra, đột nhiên phát hiện trước cửa có một người lạ, tay xách một vali hành lý, anh ta nhìn thấy họ liền mỉm cười, trong mắt hơi có phần uể oải. Xem ra là đã chờ rất Bì trượt xuống khỏi lưng Hạ Lan. Nghe thấy anh nói với người nọ, “Chào”.“Đến lúc nào thế?” Hạ Lan bước đến vỗ vỗ vai anh ta, có vẻ rất quen thuộc.“Mới tới.” Người thanh niên đó trả là một thanh niên rất đẹp, có đầu tóc hơi xoăn, ăn mặc gọn gàng, vóc người cao ráo, có điều, đôi gò má rất cao, cằm lại càng thêm nhọn. Anh ta có một đôi môi căn đầy, đỉnh môi cao, hạt đậu tròn đầy, cánh môi hơi vễnh lên. Thoạt nhìn anh ta có vẻ trẻ tuổi hơn Hạ Lan, tối đa chỉ chừng hai mươi.“Chúng ta có khách,” Hạ Lan Huề nói, “Giới thiệu với em, đây là Kim Địch, bạn tôi.”“Chào anh, tôi là Quan Bì Bì.” Cô bước tới đưa tay đó lễ phép tao nhã nắm lấy tay cô, ánh mắt sâu xa thần bí “Chào cô. Tôi nghĩ, ở đây có lẽ không chỉ có một vị khách.”Ánh mắt anh ta khẽ hướng về phía khu vực khuất trong bóng tối ngoài Bì vẫn chưa hiểu, nhưng tim đột ngột lệch nhịp, hốt hoảng quay đầu. Trong bóng đêm có tiếng bước chân sột soạt. Ngay sau đó, mọi thứ liền trở nên yên một người từ dưới bóng cây chầm chậm bước ra. Trong tay anh ta có một khẩu súng, “Cụp”, một tiếng, chốt an toàn đã mở, họng súng nhắm thẳng vào Hạ Lan Huề. Chương 72 Edit Syn ~ Beta Sen Mọi người chỉnh đốn lại một chút rồi bắt đầu đi suốt đêm, sáng sớm hôm sau, đã đi đến trước cây Ngân Hạnh của Hời Hợt. Mặc dù cây Ngân Hạnh rất to lớn, nhưng nếu so với cây sam mọc bốn phía xung quanh khắp khu rừng thì cũng không có gì đặc sắc. Nếu điểm thu hút duy nhất có lẽ là căn nhà gỗ ở phía trên, phía dưới thân cây có một cái cầu thang bắt lên. Trên đường đi Anh Anh đã nói vị tiên sinh Hời Hợt này chính là thầy của kiến tộc, địa vị rất cao cho nên tính tình có hơi ngạo mạn một chút. Cô cũng nói Hời Hợt đã sống được ba mươi bảy ngày, nếu chậm hơn ba ngày liền là đi dự tang lễ của ông ta, tính tình của kiến tộc sắp chết không tốt, hi vọng mọi người cẩn thận ăn nói. Anh Anh nắm sợi dây bên dưới cầu thang, chỉ chốc lát sau, một nam kiến tộc liền xuất hiện. Áo xanh giày vải, ăn mặc giống thư đồng, biểu tình rất nghiêm túc. “Anh Anh?” “Kiền Kiền,” Anh Anh mỉn cười, “Tiên sinh có nhà không? Có khách mang theo lễ quý đến cầu kiến?” “Tiên sinh không gặp khách lạ mặt,” Kiền Kiền rủ hai mắt xuống, “Ngươi đã đến bao lần còn không biết sao?” “Ngươi cứ nói hắn, chúng ta đến nơi này có mang theo một giọt “Nước mắt”.” Anh Anh nói, “Muốn tiên sinh có thể chỉ cách chữa Viên Não Rừng.” “Nước mắt?” Kiền Kiền đánh giá cô một chút, cảm giác vi diệu, “Ngươi nói nó—- là giọt “nước mắt” trong truyền thuyết?” “Đúng vậy.” “Tiên sinh đang ngủ trưa, chờ hắn tỉnh dậy, ta nói sẽ nói với hắn.” dứt lời liền xoay người lên lầu. Mọi người yên tĩnh. Hạ Lan Huề nhìn Anh Anh, có cảm giác không thể tưởng nổi “Các cô là kiến tộc chỉ sống có bốn mươi ngày, vậy mà mỗi ngày còn ngủ trưa?” “Mặc dù chúng ta sống không dài nhưng lại đặc biệt chú ý đến chất lượng cuộc sống nha.” “Ngủ trưa mất bao lâu?” “Mấy tiếng đi.” Anh Anh nhún vai, “Có lần ta chờ đến sáu tiếng.” Hạ Lan Huề xoay người xuống ngựa trên tay cầm một cây rìu, đi đến cây Ngân Hạnh, “chát” một tiếng vang, liền hướng cây mà chặt xuống. Syn = Này thì nhờn với Tế Ti đại nhân này Toàn bộ thân cây rung động, lá cây nhao nhao rơi xuống. Ba nhát rìu đi xuống, người trong nhà gỗ không còn bình tĩnh, một thân hình mập lùn để râu ngắn bạch bạch đi xuống, tức hổn hển hô lên “Ai nha! ai dám chặt cây của ta?” Hạ Lan Huề đem cây rìu quăng xuống “Là tôi.” Anh Anh đem đầu co rụt lại, trầm thấp nói “Tiên sinh.” Hời Hợt đưa tay áo lồng vào nhau, ngửa đầu đánh giá Hạ Lan Huề “Ngươi hỏi cách chữa trị Viên Não Rừng?” “Đúng. Thê tử của tôi sắp không được, ngài có thể trị liền nói một tiếng, nếu không tôi đi tìm người khác.” “Có thể trị.” “Quá tốt rồi.” “Nhưng ngươi dám chặt cây của ta, như vậy không tốt. Cây cũng là một loại sinh mệnh. Ngươi không thể vì nó không nói được liền đi bắt nạt nói.” “Vậy làm sao tôi bồi thường?” “Ngươi có “nước mắt”? ” “Đúng. Tôi có thể cho ngài sáu giọt, để ngài có thể sống thêm sáu trăm năm.” “Ta không cần sáu giọt.” ông lạnh lùng nói. Hạ Lan Huề ngây người, sợ ông ta giở tính, lập tức nịnh nọt “Đừng mà, lão tiên sinh đừng khách khí, số lượng chúng ta có thể thương lượng mà.” “Ta muốn một ngàn giọt, không thương lượng nữa.” “Nói đùa cái gì!” Kim Địch quát, “Đây là nước mắt, không phải nước lã! Tính chơi chúng ta sao!” Hời Hợt mắt khẽ đảo “Ngươi có thể lấy sáu giọt nước mắt thì cũng có thể lấy ra được một ngàn giọt, cũng không có gì nhiều, nửa chén nước là cùng!” “Sống dài như vậy là để làm gì?” Ngũ Lộc Nguyên lên tiếng, “Một ngàn năm, ngươi sống thành yêu quái!” “Đừng nói sống ngàn năm, lấy cái đầu cái thân thể của ông, vừa đi ra liền bị lang tộc gặm mất!” Tân Lai nói. “Ông à, chúng ta thương lượng một chút đi, bớt chút được không? Trên tay chúng tôi có mười giọt, cho ông hết được không?” Tiểu Cúc nói. “Ai nha má ơi! Ngài cũng quá tham lam đi, tuổi đã cao, sống chi lâu như vậy chứ.” một đám người đều nói ra. “Các vị đừng khuyên nữa. Ta một là chết thống khoái hai là sống cho đủ. Nếu các người không cho ta chết thống khoái thì ta liền muốn sống trường thọ. Chớ quấy rầy, ngươi xem, tiểu cô nương này đầu đau đến giật giật cả lên. Mau đưa nàng ta lên đây, ta bắt mạch, ta đoán trong đầu nàng cũng phải là một vị trưởng lão tỳ tộc a.” Đám người nhìn ông ta nói chuyện rất chuyên nghiệp, nửa tin nửa ngờ, đem Bì Bì đặt trước mặt ông. Hời Hợt duỗi hai ngón tay bắt mạch, từ từ nhắm hai mắt lại, rút tay về nói “Đây chính là Diệp trưởng lão của Tỳ tộc, rất khó mời đi ra, một ngàn giọt nước mắt ta sợ còn không đủ đâu.” “Hạ Lan——” Bì Bì nhẹ nhàng lôi kéo tay anh, thấp giọng nói, “Nước mắt này lấy làm sao? Khó khăn lắm à? Ông ta quá tham lam, tôi không trị nữa, đi thôi.” Hạ Lan Huề ngồi xuống bên người cô, dùng sức chỉ chỉ trán cô nói “Không khó.” Nghĩ nghĩ, bỗng nhiên vỗ đùi “Tốt một ngàn giọt thì một ngàn giọt! lấy cái chén ra đây!” Bì Bì vẫn nhớ khi đến Trầm Đốt, anh lấy ra “Nước mắt” đựng trong cái bình cũng chỉ có một nửa, lại cho mọi người mỗi người một giọt cũng không còn bao nhiêu. Lúc ấy thấy anh cẩn thận như vậy liền biết “nước mắt” lấy không dễ. “Nước mắt… lấy trên người anh?” Bì Bì nghi hoặc nhìn anh. “Đúng.” “Ở đâu?” “Nước mắt còn có thể lấy ở đâu? Đương nhiên là ở mắt rồi.” Hạ Lan Huề nói, “Bì Bì, mặc dù cô bây giờ rất bi thảm, tôi cũng rất khó chịu nhưng nếu vì chuyện đó mà kêu tôi khóc ra nửa chén nước mắt—- còn khó hơn lên núi đao xuống biển lửa.” Tiểu đồng cung kính đưa cho Hạ Lan Huề cái chén gỗ nhỏ, sau đó đưa Hời Hợt tiếp tục đi ngủ trưa. Hạ Lan Huề cầm cái chén thở dài thở ngắn đi vào rừng. Syn này thì anh chặt cây này =]]] Nhìn dáng vẻ của Tế Ti đại nhân, tất cả mọi người có chút dở khóc dở cười. “Nếu đổi lại là tôi hoặc Bì Bì nửa chén nước mắt chỉ là chuyện nhỏ!” Tiểu Cúc nói, “Gặp phải chuyện đau lòng có thể khóc cả tiếng.” “Cho nên nước mắt của cô không đáng tiền a.” Kim Địch nói. Tiểu Cúc đập anh một cái, anh cười ha ha. Kết quả Hạ Lan Huề ở trong rừng cố gắng khóc đến trưa chỉ được có mười hai giọt. Ban đêm, mọi người thay nhau ra trận, đem chuyện thảm nhất, buồn nhất, thương tâm nhất kẻ cho anh nghe, anh nghe kể xong một vòng, một giọt nước mắt cũng không rơi nổi. Nhìn một chút, Bì Bì có cảm giác Hạ Lan Huề rất đáng thương. Nam nhân không dễ rơi lệ, chỉ là không đụng tới chỗ thương tâm. Mà cho dù đến chỗ thương tâm cùng lắm là rơi mấy giọt! Tế Ti đại nhân cố gắng khóc cả đêm, rốt cục gần được nửa chén, thiếu một chút nữa. Nhìn Bì Bì càng ngày càng yếu, giống như sắp không được, anh rất gấp, mà càng vội lại càng không có cách nào khóc được. Kim Địch ôm hai cách tay nhìn Hạ Lan Huề sầu mi khổ não, hít một hơi “Đàn bà sinh con ăn đầu cá trích để có sữa. Vậy đàn ông muốn khóc phải ăn gì?” Tiểu Cúc bỗng nhiên nói “Ăn ớt, ăn ớt được không?” Cả đám mắt sáng quắt lên, hưng phấn nói “Đúng đúng đúng! Ăn ớt! làm sao lại không nghĩ tới sớm một chút a! Anh Anh nhanh đi tìm ớt cay nhất Sa Lan này đi. ” Anh Anh nhanh chóng cùng Tiểu Cúc đi vào rừng tìm kiếm, tìm một vòng, rốt cuộc tìm thấy mấy chục quả nhỏ, hồng hồng đem cho Hạ Lan Huề “Cái này so với ớt còn cay gấp mười lần.” Hạ Lan Huề cầm lấy một viên bỏ vào miệng nha hai cái, lập tức cả khuôn mặt đỏ bừng, lệ trào tuôn rơi. “Đầu đừng nhúc nhích.” Tiểu Cúc gắt gao đè đầu của anh lại, Anh Anh tranh thủ thời gian dùng chén gỗ kề vào bên mắt anh, đem mỗi giọt nước mắt thu vào trong chén. Ngũ Lộc Nguyên, Tân Lai cùng Kim Địch ở kế bên hai tay ôm lấy nhau quan sát, muốn cười mà không dám cười, bộ mặt nghiêm túc, sợ phá huỷ bầu không khí “Bi thương”. Rốt cuộc gom đủ nửa chén nước mắt, giao vào tay Hời Hợt, ông ta ngửi ngửi, lại liếm liếm, sau đó một hơi uống cạn. Thấy trong chén còn lại mấy giọt liền đổ một ít nước vào sau đó uống sạch. Tiểu đồng ở kế bên nhìn chăm chú. Bì Bì thầm nghĩ, cái tiên sinh này cũng đủ keo kiệt, một ngàn giọt uống hết sạch, ít ra cũng nên đưa cho Kiền Kiền một ít, cho dù một giọt cũng được. Hời Hợt đem chén gỗ để xuống, kêu mọi người để Bì Bì nằm ngang, nói với Hạ Lan Huề “Đợi chút nữa ta biến hình trở về, chui vào lỗ mũi nàng, cùng Diệp trưởng lão nói chuyện Triết học, tranh thủ đem hắn dẫn ra.— trong quá trình này, đầu của Quan tiểu thư tuyệt đối không được động đậy, cũng tuyệt đối không được hắc xì! Đem ta ở trong phun chết là chuyện nhỏ, kinh động đến trưởng lão bên trong thì ngươi liền uổng công khóc nửa ngày đó.” Bì Bì sốt cao, đầu đau đến muốn bất tỉnh, loạn xạ gật đầu, Hời Hợt ở trước mặt bỗng nhiên biến mất, Tiểu Cúc chỉ tay Bì Bì, một con kiến đen nhánh từ dưới cánh tay cô bò dọc lên, leo đến cằm Bì Bì. Mọi người nín thở nhìn chằm chằm, phảng phất giống quan sát một cuộc giải phẫu não, không ai dám thở mạnh một hơi. Kiến tuy nhỏ, nhưng lúc bò qua lại ngứa ngáy không chịu nổi. Bắp thịt trên mặt Bì Bì không tự chủ được co gắp lại, mắt bất an chuyển động. “Nhìn tôi, Bì Bì.” Hạ Lan Huề nhẹ nhàng cầm tay cô, một tay khác đè trán cô, “Nhìn vào mắt tôi Bì Bì.” Cô nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, đôi mắt đen sâu như đại dương, ánh mắt anh có một cỗ lực hấp dẫn kì lạ, thu hút cô, lại giống như thì thào nức nở, mời cô tiến vào thế giới khác… Cô cảm thấy mũi có một trận ngứa ngáy, cắn răng liều mạng nhịn xuống. Kiến bò càng sâu, từ xoang mũi bò lên trên, ở đó ngừng lại chừng nửa tiếng. Sau đó, trước mắt bao người, con kiến từ lỗ mũi bò ra, đi theo phía sau là một con trùng nhỏ như hạt vừng màu đỏ. Tiểu trùng kia từ người Bì Bì bò xuống rồi đi vào bụi cỏ mất hút. Con kiến đó chính là Hời Hợt bò vào mũi Bì Bì lúc nãy giờ đã hoá thành to lớn. “Ngồi xuống.” Ông ta nói. Bì Bì giật giật tứ chi, giác hiện mặc dù có chút vô lực nhưng đã có thể cử động tự nhiên, không khỏi mừng rỡ, khẽ chống người ngồi dậy “Cảm ơn ngài!” Hạ Lan Huề vịn Bì Bì hơi “Ngài cùng Diệp trưởng lão nói những gì vậy?” Hời Hợt sờ lấy sợi râu gật gù đắc ý, nhắm mắt ngâm nói “Đã đi không đi, chưa đi cũng không đi. Cách đã đi chưa đi, đi lúc cũng không đi.” Mọi người nghe không hiểu ra sao, toàn giả bộ như rất thụ giáo dáng vẻ giơ lên ngón tay cái “Cao! Học vấn quá cao!” Hời Hợt ý chắp tay, đang muốn lên lầu, Bì Bì bỗng nhiên đuổi theo nói “Tiên sinh dừng bước, còn có một việc muốn thỉnh giáo.” Dứt lời đem ông kéo ra xa một góc yên lặng, thấp giọng nói “Nghe Anh Anh nói, tiên sinh là chuyên gia Hồ sử?” Ông ta ngạo nghễ gật đầu. “Ngài đã nghe nói qua Hạ Lan Huề chưa?” “Hắn ta là thái tử Hồ tộc.” “Vậy ngài có biết Hạ Lan Huề với Đông Hải có quan hệ gì?” Hời Hợt nghĩ nghĩ, nói “Mẫu thân của hắn là một cô gái ở Đông Hải.” Bì Bì ngây người. Hạ Lan Huề cùng phụ thân quan hệ không tốt, nói quê hương mình ở Đông Hải cũng không sai. “Vậy ngài có biết người tên Đông Linh được không?” Ông lắc đầu, Liên tiếp mấy ngày không đi đường, chân Bì Bì có chút nhũn ra, khập khễnh trở lại đội ngũ, cầm lấy cây gậy dò đường trong tay anh. Cô ngoan ngoãn nắm tay anh, dịu dàng dựa vào đầu vai anh. “Hời Hợt nói gì với cô?” anh hỏi. “Không có gì.” Bì Bì nhẹ nhàng nói, “Hạ Lan, tôi nghe theo anh, sẽ không tiếp tục náo loạn nữa. ”

vạn kiếp yêu em 2 chương 71