Thám tử lừng danh Conan: Mục tiêu thứ 14 (名探偵コナン 14番目の 標的 (ターゲット), Meitantei Konan: Jūyon-banme no Tāgetto?) là bộ phim hoạt hình chính thứ hai của bộ truyện tranh Thám tử lừng danh Conan được ra mắt tại Nhật Bản năm 1997, với thám tử chính là Kudo Shinichi.Phiên bản tiếng Anh được ra mắt trên DVD
Phim Thám Tử Lừng Danh CoNan 2: Mục Tiêu Thđọng 14 đưa bọn họ tới thời gian Conan bị vướng vào trắc trở của mái ấm gia đình Mori. Murakangươi, kẻ tù túng đã bị Mori tống giam những năm kia ni được ra tù đọng. Vì hận thù Mori nhưng chắc là Murakamày sẽ theo lần lượt
Lần đầu tiên gặp được anh đã khiến tim hắn rung động , bất chấp mọi thủ đoạn muốn có hắn bên cạnh , hắn dùng tình yêu chân thật cùng thời gian để khiến anh cảm động nhưng tất cả mọi cố gắng của hắn hoàn toàn bị xem thưởng đến phút cuối cùng hắn mới
Tiến trình dạy học: Bạn đang xem nội dung tài liệu Giáo án thu hoạch kỹ năng sống - Bài 10: Đặt mục tiêu học tập, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên. bài 10: Đặt mục tiêu học tập I. Mục tiêu: Giúp học sinh: - Có thói quen đặt mục tiêu cho mọi
Hoạt động nhằm định ra mục tiêu và các chiến lược để thực hiện mục tiêu đã định là: B. Hoạch định Trắc nghiệm môn Quản trị- Marketing Đại học Chọn lớp Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1
Vay Tiền Nhanh.
Lôi Vận Trình đi vào phòng Phong Ấn với thân mình ướt sũng, đây cũng được xem như là thăm lại chốn cũ, vài năm trước cô đã từng đến phòng của anh trong tình cảnh cũng thảm hại như thế này…Một chiếc khăn lông phủ lên đầu cô, che khuất khuất tầm mắt của cô.“Em vào trong tắm đi, anh đi tìm quần áo cho em.” Phong Ấn nói xong thì xoay người rời đi, giọng nói có phần lạnh nhạt. Nhưng như thế cũng chẳng ảnh hưởng chút nào tới tâm tình đang phơi phới của Lôi Vận Trình, cô nghe lời đi vào phòng tắm của Ấn chưa từng dẫn bạn gái về nhà, huống hồ hiện giờ anh còn là một chàng thanh niên độc thân, trong nhà lại càng không có quần áo của con gái. Anh đành phải lên gác lục tủ quần ảo của mẹ, nhưng vẫn không tìm thấy bộ nào thích hợp. Lúc anh quay lại thì Lôi Vận Trình đã tắm xong, cô ở trong nhà tắm cất tiếng gọi anh “Công chúa muốn thay quần áo!”Không còn cách nào khác, Phong Ấn đành phải lấy áo sơ mi của mình đưa cho cô qua khe cửa. Lôi Vận Trình thấy áo sơ mi thì ngây ra một lúc, gương mặt cô có chút nóng lên, “Áo của anh à? Như vậy không được thích hợp cho lắm nhỉ?”“Thế em thấy bộ quần áo mới của Hoàng đế’1 thì thích hợp hơn hay sao? Nếu thấy được thì để anh tìm cho em một bộ.” Phong Ấn vừa nói vừa tự cởi bộ quần áo ướt sũng của mình ra, mặc một chiếc quần sooc ngắn.1 Bộ quần áo mới của Hoàng đế tức là không mặc gì cả. Chắc các bạn đều biết đến câu chuyện ngụ ngôn này rồi nhỉ? Còn ai không biết thì vào đây đọc.“Thích hợp!” Ở phía sau cửa, Lôi Vận Trình dùng khẩu ngữ không phát ra tiếng động trả lời anh, nhưng hiện tại thì cô vẫn chưa có đủ dũng khí để nói với anh những lời như áo của anh quá to so với cô. Lôi Vận Trình ngắm đi ngắm lại mình trong gương, cô không khỏi bĩu môi. Kỳ lạ thật đấy, chẳng phải người ta vẫn thường nói phụ nữ gợi cảm nhất là lúc mặc áo sơ mi của đàn ông đó sao? Sao đến phiên cô mặc lại chẳng ra cái kiểu gì thế nhỉ? Sao chẳng thấy đẹp đẽ chút nào cả?Không đẹp cũng kệ đi, Lôi Vận Trình hít thật sâu, bất đắc dĩ bước ra ngoài. Phong Ấn miệng ngậm thuốc lá đang lấy khăn lau tóc, anh lãnh đạm đưa mắt liếc cô một cái Sân bay đã trở về nguyên trạng, “nhấp nhô gợn sóng” gì đó chỉ là đồ giả mà không nói gì, Lôi Vận Trình không khỏi căng thẳng, cô cố tìm một đề tài an toàn để nói “Phi công mà cũng được hút thuốc sao?”Phong Ấn vốn định không thèm để ý đến cô, nhưng lại không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, anh vắt khăn tắm lên cổ rồi vẫy tay với cô “Em lại đây!”Lôi Vận Trình nhảy nhót chạy đến, gương mặt hoàn toàn vô tội. Phong Ấn nhả một làn khói trắng, giữ lấy cằm cô rồi nhìn trái nhìn phải “Há miệng ra!”“A -” Lôi Vận Trình há cái miệng nhỏ nhắn của cô ra giống như để bác sĩ kiểm tra cổ họng, còn phụ họa thêm tiếng “a” nữa.“Ai bảo em “A” hả?” Phong Ấn trừng mắt “Cười một cái!”Lôi Vận Trình nghe lời, nhếch miệng cười, nhưng lại bị anh dọa “Có cười nhe răng ra không hả?”“Nhưng đây là cười mỉm mà.” Cô vừa nói dứt lời, trên cằm bỗng truyền đến cảm giác đau đớn, Phong Ấn đang dùng sức bóp cằm cô, cô đau đến nỗi nhe răng trợn Hàm răng trắng đều lóa cả mắt. Phong Ấn buông cô ra, sau đó lại tỉ mỉ đánh giá cô, đôi mắt giống như chiếc radar quét qua cô một lượt từ đầu đến chân, từ trước ra Vận Trình hết sức phối hợp, bàn tay điệu đà chụm ngón cái và ngón giữa lại2, liếc mắt một góc 45 độ nhìn anh “Lão gia, ngài đã hài lòng chưa ạ?”2 Nguyên văn là Bày ra điệu “lan hoa chỉ”, tức là động tác kiểu như thế này nàyPhong Ấn cười lạnh “Lão gia không hài lòng, nhà ngươi sẽ đi chỉnh hình sao?”“Hừ!” Lôi Vận Trình theo phản xạ hừ anh một tiếng, lại thấy anh giơ cánh tay lên, tưởng rằng anh muốn đánh mình, cô nhanh nhẹn lách người. “Câu này của anh thật làm tổn thương người khác!”“Vậy tại sao em lại biến thành thế này? Niềng răng đâu? Mắt một mí đâu? Cái mặt bánh bao đâu? Làn da ngăm rắn rỏi đâu rồi?” Trong ấn tượng của anh, Lôi Vận Trình chính là một cô nhóc như thế đấy, nói là xấu thì không phải, nhưng tuyệt đối không thể xem là xinh đẹp được. Anh nhớ nhất là bộ niềng răng Inox chói lóa của cô, bây giờ không còn niềng răng nữa, anh chỉ thấy hai hàm răng trắng đều như hai chuỗi hạt trân châu. Cũng khó trách lúc đầu Phong Ấn không nhận ra cô, từ ngày đi học ở học viện hàng không tới nay anh chưa từng gặp lại cô, cũng đến… Sáu năm rồi nhỉ? Năm tháng thật đúng là con dao mổ lợn mà… tức là năm tháng trôi qua nhanh quá ấy mà ^^Lôi Vận Trình nhe răng làm mặt quỷ với anh “Anh không thấy người ta vẫn nói con gái mười tám tuổi sẽ khác hẳn à? Niềng răng cũng không thể đeo cả đời được. Ai nói lúc nhỏ da đen thì đến lúc lớn da nhất định vẫn sẽ đen? Nhưng mà…” Nói đến đây, cô ra vẻ huyền bí kề sát anh, day day một bên lông mày đầy vẻ đắc ý của anh, có chút khiêu khích “Không có niềng răng, cảm giác hôn môi cũng không tệ nhỉ?”Cô ở khoảng cách quá gần, con ngươi đen láy như hạt nhãn long lanh, hàng lông mi dài rung rinh trước mắt anh tựa như cánh bướm, hương thơm nữ tính trên cơ thể hòa lẫn với mùi thơm của sữa tắm nhẹ nhàng phảng phất trước mũi anh. Phong Ấn bỗng nhớ đến vài năm trước, lúc anh bằng tuổi cô bây giờ đã từng ác ý trêu chọc cô “Ôi trời, em gái niềng răng, em thử nói xem, sau này khi em lớn rồi có bạn trai, ai mà dám hôn em cơ chứ? Không bị rách lưỡi mới là lạ đấy!”Cô bé ấy lúc đó không to gan được như bây giờ, cái miệng nhỏ mếu máo và đôi mắt ngấn nước. Phong Ấn cười lớn “Thật ra anh trai đây cũng rất thích em, tiếc là cái lưỡi của anh lại không dám mạo hiểm hi sinh thân mình. Nụ hôn đầu nhớ để dành cho anh nha, đợi anh đi luyện cho gan to ra rồi sẽ quay về nhận hàng nhé!” Sau đó ư? Sau đó thì Phong Ấn được tuyển vào không quân, cơ hội về thăm nhà thì có hạn, từ khi đó anh gần như là không gặp lại Lôi Vận Trình. Thỉnh thoảng lúc anh về nhà cũng nghe Lôi Dật Thành nói chương trình học của cô rất nặng nên cũng không gọi cô ra ngoài chơi, mãi cho đến khi anh dần quên mất có một người như thế đã từng xuất hiện trong cuộc đời mình, thì cô lại dùng phương thức độc đáo này để đánh thức ký ức của như lời cô nói, con gái mười tám tuổi quả nhiên là khác hẳn. Lôi Vận Trình của thì hiện tại đã tháo niềng răng, đôi mắt ẩn chứa khí thế bức người, khuôn mặt tròn trịa đầy đặn không còn nữa, chiếc cằm nhỏ nhắn đáng yêu, dáng người cũng cao lên khá nhiều, nhìn cô thật giống như một con búp bê sứ trắng trẻo, nhất là cái miệng nhỏ xinh phiếm hồng, thật khiến cho người ta phải… Thèm Ấn lấy lại bình tĩnh, nhìn cô như quái vật, anh giơ ngón trỏ đẩy trán cô cách xa khỏi mình “Anh trai em mà thấy em như thế này sẽ khóc mất. Còn chưa dậy thì đến cỡ B mà đã dám đi cưỡng hôn đàn ông, em cũng giỏi thật! May mà người xui xẻo bị em hạ độc thủ lại là anh đấy.”Lôi Vận Trình đơ mất một lúc mới hiểu ra được ngụ ý của anh là ám chỉ mức độ dậy thì vòng một của cô, cô bối rối kéo góc áo “Cái gì mà may mắn cơ chứ?”“May mắn chính là -” Phong Ấn có chút ngập ngừng… Phải rồi, cái gì mà may mắn cơ chứ?Lôi Vận Trình chớp chớp mắt chờ anh trả lời, Phong Ấn lại liếc mắt qua chỗ khác “Ơ? Anh bảo này, em gái đeo niềng răng - Trình Trình!” Thấy cô trợn trừng mắt với mình, anh đành phải đổi giọng gọi tên cô. “Không phải là em cố tình ngã xuống bể bơi rồi giả vờ không biết bơi, đợi anh nhảy xuống cứu, sau đó nhân cơ hội thực hiện ý đồ xấu với anh đấy chứ?”Bị vạch trần rồi!Nhưng Lôi Vận Trình lại vô cùng bình tĩnh, cô cười ngây ngô, trong nụ cười ẩn giấu chút cay đắng không dễ gì phát hiện “Hình như có ai đó từng bảo là giữ lại nụ hôn đầu cho anh ta mà!”Nghe thấy thế, ánh mắt Phong Ấn bỗng tối sầm lại, con ngươi đột nhiên trở nên sắc bén. Lôi Vận Trình bị sự thay đổi đột ngột của anh dọa cho đến mức phải lùi lại phía sau nửa bước “Anh làm gì vậy hả? Đó chỉ là món quà sinh nhật cho em thôi mà.”Phong Ấn híp mắt nhìn cô, vừa định mở miệng thì thái độ của Lôi Vận Trình bỗng nhiên mềm mỏng hẳn “Anh Tiểu Ấn, anh đưa em về nhà trước được không? Anh trai em tỉnh lại mà thấy bộ dạng em thế này thì sẽ mắng em chết mất.”Trực giác của Phong Ấn nói cho anh biết, có gì đó không ổn, nhưng anh vẫn đáp ứng cô, anh muốn xem xem rốt cuộc là trong cái hồ lô này đựng thứ thuốc gì đây. Lúc bọn họ rời đi không làm kinh động đến Lôi Dật Thành, Phong Ấn lái xe đưa cô đến tận cổng khu nhà. Bố mẹ đều không ở nhà, Lôi Vận Trình rất muốn hỏi xem anh có muốn lên nhà ngồi một lúc hay không, nhưng cô vẫn không đủ can đảm để đưa ra một lời mời “mang tính người lớn” như thế. “Anh chờ em một lát, em lên lấy ít đồ rồi sẽ xuống ngay.”Như sợ anh không đồng ý, Lôi Vận Trình vừa nói xong liền dùng tốc độ ánh sáng chạy một mạch lên gác. Phong Ấn ngồi trong xe chờ, quả nhiên là cô quay lại rất nhanh, cô đưa cho anh một quyển sách. Phong Ấn không hiểu chuyện gì, nhận lấy rồi tùy tiện giở một trang, vừa mở ra đã thấy bên trong có kẹp một thứ gì đó, anh đột nhiên cau mày, mở cửa xuống xe rồi sập lại thật mạnh, cầm tờ giấy đăng kí dự thi đại học Hàng không Không quân nghiêm túc chất vấn.“Đây là cái gì?”Lôi Vận Trình không ngờ được rằng anh lại phản ứng mạnh như vậy “Không… Không quân -”“Anh biết! Anh biết chữ! Anh muốn hỏi em đây là có ý gì?” Phong Ấn không kiên nhẫn cắt lời cô “Dật Thành nói em muốn thi vào học viện cảnh sát.”“Đó là anh ấy muốn, em không muốn, em muốn được giống như anh, làm một phi công Không quân!” Lôi Vận Trình thừa dịp anh không để ý liền lấy lại tờ đăng kí, bảo bối của cô lại nằm yên giữa những trang Ấn nhếch miệng “Em đùa cái gì thế hả? Em tưởng đó là đồ chơi của em à? Chỉ cần em muốn là có thể làm được hay sao?”“Em không chỉ muốn, mà còn thích, là tình yêu cuồng nhiệt, anh làm được thì tại sao em lại không thể?” Lôi Vận Trình bướng bỉnh phản bác lại “Em nghiêm túc đấy, không hiểu tại sao mọi người ai cũng nói cái kiểu này, cứ như là em đang làm loạn ấy.”“Đúng là em đang làm loạn!”“Em không có! Em tự biết bản thân mình đang làm gì! Em không còn là một cô nhóc nữa! Phong Ấn, anh mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, Lôi Vận Trình đã không còn là một cô bé nữa!”Phong Ấn trầm mặc, cô gái đang gầm lên với anh giống con sư tử nhỏ đúng là đã không còn giống với mấy năm trước nữa, không chỉ là thay đổi về dung mạo và chiều cao đâu. “Nếu em thích làm phi công, em có thể chọn ngành hàng không dân dụng, không nhất thiết phải chọn Không quân, ngành hàng không dân dụng cũng khá là an toàn.”“Em sẽ vào Không quân, sẽ trở thành phi công lái máy bay chiến đấu như anh, hơn nữa em có tự tin là là em sẽ làm được. Em chỉ muốn thông báo cho anh biết thế thôi, cũng không phải đang trưng cầu ý kiến của anh. Muộn lắm rồi, anh nhớ lái xe cẩn thận đấy!”Dứt lời, Lôi Vận Trình xoay người bước đi. Không hiểu tại sao sự tràn đầy tự tin của cô lại nhóm lên trong lòng Phong Ấn một ngọn lửa. Lúc cô xoay người, bỗng nhiên Phong Ấn giơ tay kéo cô lại, dùng sức áp cô lên cửa xe, nhấc cằm cô lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt cô“Lôi Vận Trình, sao anh lại có cảm giác, em vào Không quân không phải là vì muốn được đi bay nhỉ?”Lôi Vận Trình không hề né tránh, cô to gan nghênh đón ánh mắt của anh “Ồ? Vậy anh cho rằng em là vì điều gì?”Phong Ấn chắc chắn bản thân mình không hề nhìn lầm, lóe lên từ đáy mắt cô dường như là luồng sáng kiên định quyết phải thực hiện cho bằng được.
Nội dung ” Công tước , xin hãy kết hôn với tôi ” Khi tỉnh dậy, tôi đang ở trong một thế giới trò chơi. Nhưng vấn đề là tôi đã trở thành một nhân vật hỗ trợ được hy sinh để phá vỡ chế độ khó Chỉ có một cách thoát khỏi tình thế này. Hãy cưới Công tước phương Đông Sedrick Etzel, tránh được cái chết đã định trước, nhanh chóng kiếm được nhiều tiền và sống tự lập! [!] Kĩ năng thủ công tiêu chuẩn/tiêu chuẩn bí mặt [!] Dưới sự ảnh hưởng của kỹ năng của bạn, những ý tưởng tuyệt vời đang tràn ngập trong đầu bạn! [!] Hãy bắt đầu chế tạo nào! May mắn thay, các kỹ năng cấp độ ẩn chỉ tồn tại đối với tôi, “Đó là công việc của tôi, nhưng cảm ơn ngài đã quan tâm rất nhiều.” “Đó cũng là công việc của ta. Chính cô đã nói điều đó, một người trong gia tộc Etzel không bao giờ quên đáp lại. Vì vậy, cô nên luôn liên hệ với ta ” Tôi có một người chồng hợp đồng hợp tác hơn tôi tưởng. Việc vượt mục tiêu dường như là điều hoàn toàn có thể xảy ra! Đây là người chơi, hãy nằm xuống con đường tiền bạc! Xem thêm
MỤC TIÊU ĐÃ ĐỊNH Em Đứng Ở Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian Chờ Anh *** Tác giả Tâm Thường Thể loại Ngôn tình, hiện đại, nữ truy, quân lữ Tên xuất bản “Em Đứng Ở Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian Đợi Anh” Nguồn raw 19lou Dịch Quick Translator Edit Phong Lin, alice_le Chương 26, 27, 28, vĩ thanh, NT2 & 3 Beta Rabbitlyn chương 1 đến 15 Fix PhongUyen chương 16 đến hết Độ dài 58 chương + 1 vĩ thanh + 3 ngoại truyện Poster 1 Nyan_neko Poster 2 [T]uenhi Văn án Hứa hẹn, chính là lời mà một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu ngốc. Dưới lá cờ quân đội, lúc giơ tay phải lên cao lặp lại lời thề của người quân nhân, cô đã âm thầm tuyên thệ với lòng mình rằng Tất cả những thứ mà cô đã phải trả giá khi yêu anh, một ngày nào đó cô đòi lại cả vốn lẫn lãi! Tóm lại, đây là câu chuyện tình yêu của những người phi công Không quân… *** Anh chính là một giấc mộng đẹp mà cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Cho đến cuối cùng, cô vẫn không dám chạm vào ảo mộng đó. *** Có biết hay không? Trong những tháng năm dài đằng đẵng, em vẫn luôn chờ anh đến tìm em. Chờ đến khi anh phải thừa nhận rằng Đó chính là tình yêu, không phải là phút nông nổi của tuổi trẻ, cũng chẳng phải là con thiêu thân lao đầu vào lửa. —- Lời người edit Dự án “Mục Tiêu Đã Định” được tớ chú ý đến từ ngay cái tiêu đề của nó, sau “Thời Sát”, tớ quyết định trở về với sở thích “Quân nhân” của tớ nên mới quyết định thực hiện dự án này. Có thể nói “Mục Tiêu Đã Định” là tiểu thuyết “đủ mùi đủ vị”, ai muốn quân nhân, có quân nhân; Ai muốn cầm thú, có cầm thú; Ai muốn nữ cường, có nữ cường; Ai muốn ngược; có ngược; Ai muốn ngọt, có ngọt… Nói chung, đây là một tiểu thuyết “chiều lòng độc giả”. Nhưng mà… E hèm… Có những điều rất khó nói, nếu ủng hộ tớ và Thỏ, thì đừng chần chừ gì nữa mà nhảy hố ngay đi. Note Truyện được edit với mục đích chia sẻ phi lợi nhuận, xin vui lòng đừng dùng bản edit với bất cứ mục đích thương mại nào. Vui lòng xin phép trước khi mang truyện đi bất cứ đâu. Xin chân thành cám ơn. – – – – – *** – – – – – EBOOK PRC EPUB PDF —— Mục lục Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Ngoại Truyện 1P1 Ngoại Truyện 1P2 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 I Chương 54 II Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Vĩ thanh Ngoại truyện 2 Ngoại truyện 3 – – – – – HOÀN – – – – –
Kiếp sau Chuyện mà kiếp này Lục Tự không muốn làm nhất e rằng chính là làm phụ rể cho Phong Ấn, cho nên anh ta thà nằm im trong chăn ngủ mê man đến chết, để cho anh chàng chuẩn bị làm chú rể nào đó tiếp tục chờ đợi ở bên ngoài. Trời vừa sáng, Phong Ấn đã ở bên ngoài chỗ ở của Lục Tự và chờ anh ta đến lúc vị thiếu gia này thức giấc rời giường. Chẳng những anh không giận mà khi Lục Tự đang rửa mặt anh còn đích thân xuống bếp làm bữa ăn sáng cho anh ta. Lục Tự đắp chiếc khăn mặt trên đầu, để trần thân trên bước ra khỏi phòng tắm sau đó anh ta bước đến chỗ tủ lạnh lấy hộp sữa ra uống một cách ung dung, liếc nhìn gã đàn ông đang kiên nhẫn ở bên cạnh “Hôm nay có muộn không? Không bằng mấy hôm trước đúng không?” “Không muộn, nhà thiết kế là chỗ quen biết lâu năm với bố tớ, từ bây giờ đến một khoảng thời gian khá lâu nữa vẫn sẽ ở lại thành phố T, ngày nào cậu chưa rời khỏi thành phố, thì tớ không cần vội.” Phong Ấn cười vô cùng hớn hở, anh không hề quan tâm đến việc anh ta cố ý trì hoãn, quyết tâm kì kèo với anh ta đến cùng. “Cậu có nhiều bạn thân như vậy chẳng lẽ không có nỗi một người có thể làm phụ rể cho cậu sao?” Sớm muộn gì cũng chết, Lục Tự cam chịu số phận ngồi vào bàn ăn lên tiếng sỉ nhục Phong Ấn. “Ai có thể đẹp trai bằng cậu nào? Hơn nữa không phải tớ đã nói rồi sao?” Phong Ấn cười tủm tỉm kéo ghế lại ngồi đối diện với anh ta “Anh đây sẽ không để cậu lỗ vốn đâu, yên tâm đi.” Hai nhà Phong Lôi chuẩn bị hôn lễ vô cùng long trọng, ngay cả trang phục của phụ rể và phụ dâu cũng do chuyên gia nổi tiếng thiết kế. Ngày đầu tiên Lục Tự thử lễ phục cũng là lần đầu tiên anh ta được gặp phụ dâu của Lôi Vận Trình. Anh ta mặc một bộ quần áo đuôi tôm đứng trước gương, Phong Ấn đang khuất tôn hàng quý1 thắt nơ cho anh ta. Khi Lôi Vận Trình mở cửa phòng ra, phản chiếu trên tấm gương to, Lục Tự thấy cô lôi kéo một cô gái, cô gái kia cúi đầu vân vê làn áo đi về phía anh ta “Anh, hai người xong chưa?” 1 Khuất tôn hàng quý -屈尊降贵 chỉ người có thân phận cao quý nhưng lại nhún nhường hạ mình. “Xong ngay đây.” Phong Ấn đề cao giọng nói. Lục Tự nhướng mày “Sao cậu lắm em gái vậy?” “Đây là con gái một người bạn thân của bố Tử Du, mọi người đều lớn lên cùng nhau.” Phong Ấn thắt nơ xong, anh lùi về phía sau một bước quan sát một lúc mới lộ vẻ hài lòng “Lại đây, tớ giới thiệu một chút, cậu ấy là phụ rể của anh, cũng là bạn thân của anh, Lục Tự.” Lôi Vận Trình vô cùng thân thiết kéo cánh tay của Doãn Lai Sinh đến rồi nói “Còn đây là phụ dâu của em, cũng là chị gái của em, Doãn Lai Sinh.” Không biết tại sao, khi vừa nghe đến tên của Lục Tự, trái tim của Doãn Lai Sinh khẽ xao động. Doãn Lai Sinh cũng là một cô gái có mái tóc ngắn xinh xắn giống như Lôi Vận Trình, cô ấy ngẩng đầu lên, trong đôi mắt xinh đẹp của cô ấy lại có phần lạnh lùng và cao ngạo, ánh mắt đó lướt qua gương mặt của Lục Tự, rồi lại chuyển sang nhíu mày với Phong Ấn “Anh, anh đổi phụ rể được không?”
truyện mục tiêu đã định