Cuốn sách "Teaching Hope" được dịch sang tiếng Việt với tựa đề "Người gieo hy vọng" của Công ty cổ phần Sách Thái Hà tái bản năm 2011, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, là sự bày tỏ lòng tri ân của những người học trò với những người thầy đáng kính. Cuốn sách bỏ quên (1938) của Thạch Lam. thông tin về bản này . Thành đi lại trên sân ga, thong thả và lơ đãng. Gió mạnh dán chặt quần áo vào người chàng, khiến cái lạnh thêm thấm thía và ẩm ướt. Tuy trời không mưa, nhưng Thành tựa như thấy trong lòng mưa bụi, buồn rầu Những người Mỹ tại một thành phố nọ thường truyền tụng cho nhau nghe câu chuyện nuôi niềm hy vọng của một gia đình nọ như sau: Có một đôi vợ chồng nọ vừa yêu người cũng lại vừa yêu thiên nhiên. Ngoài năm đứa con ruột thịt ra, họ còn nhận thêm năm đứa con nuôi. Cuốn sách Teaching Hope được dịch sang tiếng Việt với tựa đề Người gieo hy vọng nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 năm nay, là sự bày tỏ lòng tri ân của những người học trò với những người thầy đáng kính. Câu chuyện về nhóm các giáo viên thuộc tổ chức Freedom Writers Foundation (Mỹ). "để chữa lành những tổn thương và nổi đau, cách tốt nhứt và hữu hiệu nhất là cần hiểu rõ được trái tim, tâm hồn của mình, và của người khác, cuốn sách hiểu về trái tim chính là cuốn sách giúp bạn đọc làm được điều đó: hiểu rõ và chữa lành trái tim, tâm hồn của mình và của những người xung quanh, để mọi người cùng được sống trong hạnh phúc và yêu … Vay Tiền Nhanh. Người gieo hi vọng là một trong những cuốn sách hay bạn có thể lựa chọn như một quà tặng dành cho thầy cô giáo mà bạn yêu quý. Hành trình vạn dặm bắt đầu bằng một bước chân. Và hành trình của cô giáo Erin Gruwell cùng 150 Nhà văn Tự do – những học sinh của cô tại trường Trung học Wilson, Long Beach, California thực sự là một hành trình kỳ diệu. Cuốn sách Người gieo hy vọng là tập hợp nhật ký của cô Gruwell cùng Những Nhà văn Tự do trong suốt hành trình 4 năm thay đổi cuộc sống của mình. Đây là cuốn sách tràn đầy cảm hứng, tiếp thêm niềm tin và lòng yêu nghề cho những ai đã, đang và sắp trở thành giáo chân vào phòng học số 203, trường Trung học Wilson, Long Beach, cô giáo trẻ 23 tuổi Erin Gruwell tràn đầy háo hức và niềm vui sướng khi bắt đầu sự nghiệp “gõ đầu trẻ” của mình. Nhưng khởi đầu ấy của cô lại gặp rất nhiều khó khăn khi học sinh của cô dường như là những kẻ bất hảo, không quan tâm đến việc học hành và cũng tin rằng sẽ sớm có cách khiến cô bỏ cuộc như những giáo viên Beach nổi tiếng với cái tên “thủ phủ của gangsta-rap” khi bạo lực diễn ra tràn lan, những hình ảnh miêu tả súng ống và tranh graffiti xuất hiện nhan nhản khắp mọi nơi. Các em học sinh ở đây quen thuộc với những cuộc đấu súng mỗi ngày, rượu, ma túy, nghiện ngập, lạm dụng tình dục, phân biệt chủng tộc,… và đối với các em việc ngày mai có còn sống hay không còn quan trọng hơn là việc đi học mỗi ngày. Bởi thế, việc đi học với các em chỉ là tạm bợ, nhưng cô giáo trẻ Gruwell thì lại không nghĩ như thế. Cô có niềm tin mạnh mẽ rằng giáo dục có thể chiến thắng được cả những nghịch cảnh tồi tệ nhất và đã hạ quyết tâm sẽ giúp các em có được cơ hội giáo dục bình đẳng như tất cả mọi người gieo hi vọng và những nhà văn tự doCô Erin bắt đầu hành trình cùng các em bằng việc giới thiệu với cả lớp hai cuốn sách viết về lòng khoan dung của con người – hai cuốn nhật ký có nhiều nét tương đồng của Anne Frank – cô bé nạn nhân của cuộc tàn sát người Do Thái trong Chiến tranh thế giới thứ hai và Zlata Filipovic – người thiếu nữ viết về cuộc sống của mình trong cuộc chiến ác liệt ở Sarajevo. Những nét tương đồng của Anne và Zlata đã truyền cảm hứng cho các em khi chúng chợt nhận ra mình không cô độc. Rất nhiều khó khăn ngoài kia mà Anne và Zlata đã trải qua cũng tương tự như “cuộc chiến” ngày thường mà các em vẫn đang phải “chiến đấu”.Những trang sách kể về những thứ xảy ra xung quanh Anne và Zlata – những người bạn đồng trang lứa và những suy nghĩ đúc kết trong cuốn sách rốt cuộc lại khiến các em học sinh của cô Gruwell cảm thấy được xoa dịu, chúng mở lòng nhiều hơn và học cách trải lòng về cuộc sống bằng cách viết nên những trang nhật ký của riêng mình. Những Nhà văn Tự do ra đời từ nhiều hoạt động ý nghĩa như đi thăm bảo tàng về Cuộc Thảm sát người Do Thái, đi xem phim, gặp gỡ với bà Miep Gies – người đã che giấu gia đình Anne Frank khỏi bọn Đức Quốc xã, gây quỹ để mời Zlata Filipovic cùng bố mẹ đến thăm Long Beach, xin tài trợ để có em có dịp đến thăm thủ đo Washington, thành phố New York,… Erin Gruwell đã thực sự khiến giới chúng ta kinh ngạc gì những gì cô và Những Nhà văn Tự do đã làm được. Từng chút, từng chút một, cô giáo trẻ dần thấu hiểu các em đồng thời giúp các em lấy lại niềm tin và chính bản thân mình. Trong lớp học của cô Gruwell, các em học sinh được tôn trọng, được chấp nhận và được tin tưởng – điều mà các em không hề cảm thấy trước đó từ các thầy cô khác, bạn bè và ngay cả ở gia đình – nơi gần gũi nhất mà các em đang theo sự mách bảo của lòng yêu nghề và niềm tin của mình, cô giáo Gruwell thực sự đã gieo những mầm non hy vọng lên Những Nhà văn Tự do, giúp chúng thực sự được sống một cuộc đời khác, không bị ảnh hưởng bởi màu da, quốc tịch, tôn giáo, hoàn cảnh gia đình nào cả. Quan trọng hơn là những gì cô Gruwell mang lại giúp bọn trẻ đứng lên đấu tranh vì những điều chúng tin tưởng, biến chúng trở thành những chiến binh, quyết tâm tự mình thay đổi số phận của chính mình, đấu tranh cho ước mơ lớn tốt nghiệp rung học và tiếp tục học đại học. Mua sách Người gieo hi vọng ở đâu Điều kỳ diệu ở cuốn sách này là đã khiến chúng ta cảm thấy có thêm niềm tin vào những điều tốt đẹp, tin tưởng vào niềm tin sẽ đạt được ước mơ khi thực sự kiên trì và tiếp tục cố gắng. Dường như vũ trụ luôn có cách nào đó để hỗ trợ cho mỗi người để đạt được những gì mà họ mong em học sinh đã viết “Mình có cảm giác rằng, cuối cùng mình cũng biết mục đích của mình ở lớp học này và ở trong đời là gì. Mục đích đó là tạo ra sự khác biệt và đứng lên vì một lý do gì đó […] mình sẵn sàng bước thêm một bước, không sợ ai hay điều gì đang đợi mình ở phía trước. Suy cho cùng thì lịch sử đã dạy cho mình biết một điều, rằng mình không đơn độc”. Cô Erin Gruwell hẳn đã hạnh phúc lắm khi cô nhìn thấy sự trưởng thành của những đứa trẻ từng không biết tới ngày mai. Nhưng hôm nay, các em đã có thể lựa chọn cho tương lai và tự viết cho mình những chương đời mới thật tươi nhật ký hơn 450 trang khiến người ta càng đọc càng cảm thấy biết ơn sâu sắc. Biết ơn vì cô Gruwell đã không bỏ cuộc, đã luôn cố gắng hết mình và làm mọi thứ có thể để giúp các em học sinh của mình tin vào bản thân, thay đổi suy nghĩ và thay đổi cuộc sống của mình. Nếu không có sự quyết tâm của cô, có lẽ cuộc sống của 150 Nhà văn Tự do sẽ không có gì thay đổi, và các em sẽ không biết mình có thể làm được những điều tốt đẹp cho thế giới này. Nhưng thực sự các em đã thay đổi cả thế giới…Theo đuổi giấc mơ của mình cũng là cách cô Gruwell cổ vũ cho những giấc mơ của các em học sinh, khuyến khích sự dũng cảm ở những người khác để có thể thực hiện những gì các em mong đuổi giấc mơ là lúc để mọi thứ trong vũ trụ giúp sức để bạn có thể hoàn thành ước mơ của mình. Từng bước, từng bước một. Theo khóa Những trang review sách hay nhất,Review sách là gì,bài review sách mẫu,Các trang web review sách,GÓC Review sách hay,Cộng tác viên review sách,Review sách hay cho giới trẻ,review sách hay 2020, Người Gieo Hy Vọng Tái Bản Erin Gruwell là một giáo viên. Sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như cô không cùng các học sinh đã từng là “cá biệt” của mình lập ra nhóm Những nhà văn Tự do Freedom Writers và cho ra đời cuốn Nhật ký của Những nhà văn Tự do Freedom Writers Diary. Cuốn sách tập hợp 150 câu chuyện do chính các em viết. Tuy đâu đó trong sách có những lời tục tĩu, sự thực phũ phàng về tệ phân biệt chủng tộc và sự chia cắt làm tan vỡ những trái tim do nạn lạm dụng tình dục, nhưng một thông điệp xuyên suốt về niềm hi vọng của con người đã được vang lên. Cuốn sách trở thành một hiện tượng gây chấn động dư luận Mỹ với những tác động mạnh mẽ đối với nền giáo dục nước này. Sau thành công của cuốn sách, Erin Grwell và các Nhà văn Tự do của mình đã tập hợp 150 giáo viên và thành lập tổ chức Freedom Writers Foundation. Họ làm công việc thường ngày như một nhà giáo, nhưng học sinh của họ không ít những em bị coi là cá biệt – là nạn nhân của việc bị đối xử bất công hoặc thất vọng với mọi người xung quanh… Triết lý giáo dục của nhóm giáo viên này là phát huy giá trị cá nhân và thúc đẩy việc chấp nhận tính đa dạng, lòng nhân hậu, sự khoan dung và tinh thần giao tiếp giữa thầy trò. Trong quá trình đó, các giáo viên khiến cuộc sống của những học sinh thuộc nhóm tiêu cực kia thay đổi, và bản thân cuộc sống của họ cũng thay đổi nhờ tinh thần giáo dục hết lòng vì học trò Người gieo hy vọng là cuốn sách tập hợp các câu chuyện của những giáo viên này. Họ đã để ngỏ cuộc sống của mình, thể hiện sự sợ hãi của bản thân, và bày tỏ những sự thực đau lòng đằng sau việc dạy học. Các giáo viên của Những nhà văn Tự do đã hội tụ lại để chia sẻ những câu chuyện chân thực từ lớp học của họ những thăng trầm, những thảm kịch, những niềm vui, tất cả được thể hiện để tạo dựng một phạm vi hiểu biết mới về ý nghĩa của việc trở thành một người giáo viên. Về cuốn sách này, Erin Gruwell đã viết “Tôi rất hy vọng cuốn sách này sẽ đến được với người giáo viên mà bạn yêu quý nhất, rằng mỗi cá nhân sẽ tìm thấy một phần cuộc đời mình qua những trang sách này. Tôi hi vọng bạn sẽ cảm thấy cảm thông và yêu kính các nhà giáo dục. Và tôi hi vọng những người đang làm thầy sẽ nhìn thấy mình trên gương mặt những đồng nghiệp dũng cảm đã chia sẻ những điều không yên ổn trong lớp học và những chiến thắng nhỏ nhoi họ dành được.” Sách Người Gieo Hy Vọng Tái Bản của tác giả Erin Gruwell, có bán tại Nhà sách online NetaBooks với ưu đãi Bao sách miễn phí và Gian hàng NetaBooks tại Tiki với ưu đãi Bao sách miễn phí và tặng Bookmark Post Views 735 95 bài viết chân thành, xúc động về những hoàn cảnh học sinh bị phân biệt chủng tộc, mang thai, vô gia cư… và những nhà giáo đã làm cách nào để “cứu” các em khỏi hoàn cảnh tăm tối hiện tại sẽ được tái hiện trong cuốn sách “ Người gieo hy vọng” của tác giả Erin Gruwell và Những Nhà Văn Tự Do. “KHI TÔI QUYẾT ĐỊNH trở thành một cô giáo , tôi say sưa học những quy tắc sư phạm ở trường đại học, nhưng khi tôi bước chân vào phòng học 203 tại trường Trung học Wilson , tôi phát hiện ra mình đã thiếu chuẩn bị như thế nào trước những khó khăn khi giảng bài cho các em học sinh cá biệt . giống như rất nhiều sinh viên đại học mơ mộng khác khi xem các bộ phim về giáo dục, tôi cho rằng mình chờ đợi các em học sinh của mình đứng lên bàn và hô to ” Ôi Thuyền trưởng, Thuyền trưởng của em”, như các em học sinh đã làm trong bộ phim Hội thi sĩ quá cố, hay vượt qua mọi trở ngại như học sinh của Jaime Escalante tron phim Chịu đựng và ban đó, tôi đứng như trời trồng trước cả đám học sinh mới toanh, thờ ơ, ngang ngạnh; viên phấn trắng nằm yên trong tay tôi, còn tôi gượng nở nụ cười méo xệch. Học sinh ngó qua tôi, với những đốm trắng trang trí trên áo tôi, với những hạt ngọc trai trắng muốt của tôi, và “niềm vinh dự trong sáng”của tôi, và ngay lập tức bắt đầu đánh cuộc về việc tôi sẽ tiếp tục được bao lâu nữa. Thật may mắn, vẻ ngây thơ của tôi đã bảo vệ tôi thoát khỏi những kết luận tất yếu của chúng rằng tôi sẽ phải từ bỏ công việc này vào cuối tuần. Một đứa trong đám học sinh đã gấp chương trignh bài giảng của tôi thành máy bay rồi phi thẳng về phía tôi; một số đứa gọi tên tôi bằng tiếng Tây Ban Nha đầy châm chọc, và rất nhiều học sinh khác ngỗ ngược khắc tên các băng nhóm của chúng lên bàn học. Điều đó trở thành sự thực đau lòng mà mọi lý thuyết tôi nhớ được rtrong thời gian học đại học đều đã lu mờ so với những bài học đơn giản mà tôi sẽ học mỗi ngày tại lớp học nơi đô thị này của tôi. … Một trong những hoạt động tôi đã dùng để lôi cuốn các em tham gia vào là Trò chơi xếp hàng. Tôi chia lớp học thành 2 nửa, được phân cách bằng một dải băng nhỏ đặt giữa sàn lớp học , sau đó yêu cầu học sinh bước tới hàng kẻ nếu em biết mua ma túy ở đâu”.” Đứng trên hàng kẻ hàng kẻ nếu em từng đến thăm người thân trong trại giam.” “Đứng trên hàng kẻ nếu em từng bị mất một người thân quen vì bạo lực của băng đảng điên rồ nào đó.” Trước khi thực hiện bài tập khởi động này, các bài luận của các em viết nộp cho tôi chỉ qua loa đại khái và không gây xúc động cho người đọc. Một học sinh là Maria còn viết trong cuốn vở tập viết luận của em rằng “Tôi ghét Erin Gruwell!, và nếu không phải vì bị cấm, tôi sẽ đá cho cô ta một phát!” Nhưng khi Maria và các em học sinh khác được khích lệ bước tơi hàng kẻ phân cách, thể hiên những điểm dễ bị tổn thương của chính mình, các em nhận ra ai cũng có câu chuyện riêng; các em chỉ cần cơ hội để được lắng nghe và một bước khởi đầu đánh thức ăng lực viết nhằm hàn gắn những nỗi đau. Ngay lập tức, bài viết của các em ghi lại khi các em chứng kiến cái chết của người anh họ, chứng kiến cha mình bị bắt giam, hay sự hổ thẹn khi sống trong cảnh vô gia cư. Chúng tôi nhìn nhận mỗi em với cái nhìn mới mẻ hơn, và kết quả là, chúng tôi đối xử với nhau khác hơn. Phòng 203 trở thành một thiên đường an toàn cho các em, để các em trở nên thành thật, viết về những khoảnh khắc đau lòng nhất của mình và phá vỡ những khoảng cách giữa chúng tôi….” Và tin vui là rất nhiều những học sinh đã trưởng thành nơi phòng học 203 và thay đổi bản thân, thay đổi hoàn toàn số phận của mình để trở thành con người tốt, có ích cho xã hội và đã tham gia nhóm Những nhà văn tự do và truyền cảm hứng cho những học sinh tương tự họ biết vượt lên số phận để trở thành công dân có ích cho xã hội. Mỗi đứa trẻ đều à trang giấy trắng, đều là thiên thần, chúng tốt hay xấu là do người lớn vẽ gì lên tờ giấy đó. Và khi chúng đang lạc lõng thì có một bàn tay níu chúng lại, là bàn tay của cô Erin Gruwell. giúp chúng nhân ra phải thay đổi bản thân để có một tương lai tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn và tiếp sức cho chúng “sống cuộc đời thứ hai”. Trân trọng gửi lời tri ân đến người giáo viên Erin Gruwell vì đã mang năng lượng tích cực đến cho những đứa trẻ ấy. BỨC THƯ SỐ 3 ” Em không chịu được nữa – em muốn thoát khỏi cuộc sống điên rồ này. Sierra đứng đối mặt với tôi, môi cong lên trong cơn giận. Cô bé chỉ cao hơn 1,6m và nặng hơn 50 kg, nhưng nó làm tôi sợ. Ở tuổi 15, cô bé đeo khuyên ở mũi và đã từng sử dụng những chuyện đã từng xảy ra với mình như một tấm lá chắn chống đạn. Đi đi lại lại quanh phòng trong cơn giân dữ và buồn bã, cô bé hét lên “Không ai biết em phải trải qua những gì! Không ai cả!” Những lời nói lộn xộn của cô bé còn để lộ nhiều cảm xúc hơn ánh mắt vằn đỏ và ráo hoảnh của em. Tôi không biết phải làm gì. Tôi là một giáo viên năm nhất. Không lớp học nào cho tôi lời khuyên về cách xử trí một học sinh có ý định tự sát. Tôi đứng im. Tôi lắp bắp “Sierra…em đã nói chuyện với nhà tư vấn…về việc này…về cảm giác của em chưa?” Cô bé có thể nhìn thấu được nỗi sợ của tôi. Tôi thấy cơ thể mình giẫn ra. Tôi cố nói ra gì đó thông thái một chút, nhưng nghe lại có vẻ gượng ép ” Cô nghĩ em có ý do để thấy tức giận và tuyệt vọng.” Sierra ngồi xuống, đặt tay lên hai tai , vừa dậm chân vừa nói lúng búng với mặt bàn ” Có một số người không thuộc về nơi nào cả, và như thế thì tốt hơn.” Tôi ngập ngừng chạm vào vai cô bé. Em từ từ ngẩng đầu lên. Mắt chúng tôi chạm vào hau một lúc. Có điều gì đó tôi muốn chia sẻ, nhưng tôi kìm lại và nói ” Sierra, cô nghĩ chúng ta phải tìm người giúp đỡ em.” Sierra ngồi thẳng dây, vòng tay ôm mình, sau đó lao ra khỏi cửa với vẻ mặt bị phản bội. Tôi đuổi theo cô bé, lo sợ điều tệ nhất sẽ xảy đến – đó là cô bé sẽ chạy ra giữa con đường nhộn nhịp và lao mình vào trước dòng xe. Chúng tôi chạy qua cửa kính phía trước , luồn lách trên con phố, và chạy vào một hành lang khác. Cô bé đang đi đâu? Tôi đang làm gì thế này? Sao tôi lại là người Sierra tìm đến? Tôi có nên chạy ra ngoài như thế này không? Sierra và tôi cách xa nhau thế ư? Tiếng bước chân của chúng tôi vang dọc hành lang vắng tanh cho đến khi tôi dồn được cô bé vào một góc. Bản năng của tôi trỗi dậy , và tôi vòng tay qua người cô bé. Cô bé chống cự cho đến khi thân hình mảnh khảnh của em rũ xuống bất động. Sau đó em khóc, tất cả vẻ cứng cỏi của em trôi tuột đi “Sao em lại không thể sống bình thường được chứ?” Cứ như tôi đang nhìn vào một tấm gương. … “Nhưng Sierra viết nhật kí. Ngay cả vào những ngày không có giờ của tôi, cô bé vẫn viết nhật kí. Tôi có thể thấy no bị rách ở trong nhờ vào mép giấy mòn vẹt và sự tương phản giữa những trang giấy nhăn nhúm và những những trang thẳng thớm. Tôi tò mò về những gì cô bé viết. Sau đó, một ngày nọ khi tôi đang phát bài thi, cô bé bí mật bảo tôi đọc nhật kí của em. “Mục nào?” tôi hỏi, thấy rất bất ngờ. “Mục nào cũng được.” Cô bé mở quyển nhật kí ra và quay đi chỗ khác. Tối hôm đó, tôi học hết quyển nhật ký từ bìa bên này sang bìa bên kia. Cô bé viết về mẹ mình, về mối quan hệ bất ổn giữa hai người. Cô bé viết về cái đêm em chứng kiến bạn mình bị giết, về việc muốn đưa cậu ấy trở về, về việc luôn tự hỏi sao mình lại bị bỏ ở đây. Cô bé viết về những lần em tự tử, về những lần vào viện, về việc muốn sống tốt hơn nhưng không biết bằng cách nào. Trong những dòng chữ cộc lốc thô ráp của em ẩn chứa những nét mềm mại, dễ bị tổn thương, một nét thơ, cũng giống như Sierra. Tôi vừa đọc vừa khóc, biết rằng mình nên làm nhiều hơn . Tôi ôm quyển nhật ký của cô bé sau khi đọc xong. giờ tôi đã hiểu những câu chuyện sau ánh mắt đó. Tôi hiểu nỗi đau, sự giận dữ và vì sao cô bé lấy cả hai thứ đó làm vỏ bọc cho mình. Tôi hiểu rằng có những cuộc đời tương đồng trong lớp học. Cuối cùng tôi bắt đâu viết ” Cả hai chúng ta đều đã từng vượt qua…” Đằng sau mỗi câu chuyện về một thanh thiếu niên ngỗ nghịch lại là một cau chuyện dài. Cô bé này mới chỉ 15 tuổi, cái tuổi bồng bột và cần gia đình quan tâm nhiều nhất thì lại không có những thứ đó. Yếu đuối, sợ hãi và bất lực đã khiến cô bé trở nên khó bảo, bất cần đời… Điều đó như là một cái gai cô bé giương lên chỉ để tự bảo vệ mình. Cho đến khi cô bé gặp cô giáo thì mới thu những cái gai đó lại và tâm sự cuộc sống đang bế tắc của mình. Cô giáo đã cùng em chia sẻ, thấu hiểu nỗi đau của em và khuyên cả hai sẽ cố gắng để vượt qua những nỗi đau này để sống tiếp những trang đẹp hơn cho cuộc sống sau này. BỨC THƯ THỨ 6 “Tôi phát hiện ra bằng cách quan hệ bừa bãi, tôi có thể nhanh chóng hòa nhập vào “thành phố mây đen” mới của mình. Quan hệ tình dục sớm, quần áo hàng hiệu, những ánh mắt lôi cuốn, và những công việc tôi nghĩ mẹ tôi sẽ không bao giờ phát hiện ra , tất cả những điều này đã làm tổn thương những người tôi yêu quý nhất và khiến cuộc đời tôi đi sai hướng. Tôi lớn lên ở vùng nông thôn miền Nam nước Mỹ. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống gia đình tôi có vẻ hạnh phúc. Bố mẹ tôi rất hay cãi nhau, nhưng điều đó không ngăn cản chúng tôi làm nhiều tôi đi ăn ở ngoài, trượt băng, xem các chương trình tài năng , đi chơi công viên, mua sắm, chơi bowling, và cầu nguyện ở nhà thờ địa phương. Mỗi tháng chúng tôi đến nhà bà hai lần, cho dù có chuyện gì xảy ra, thậm chí cả khi bố mẹ tôi vừa cãi nhau hôm trước. Mẹ tôi có hai chỗ làm, còn bố tôi làm tự do. Chúng tôi không muốn bất cứ thứ gì, thậm chí cả sự chú ý. Bố tôi còn có hẳn một ngôi nhà ở khu dân cư khép kín. Lúc đó tôi không biết, nhưng ngôi nhà của chúng tôi được xây nên bởi những đồng tiền phi pháp. Và tiền phi pháp thì bao giờ cũng để lại dấu vết. Tôi nhớ một lần cảnh sát trưởng đến nhà tôi và bảo bố mẹ tôi cụ thể là bố tôi ngừng việc buốn bán ma túy vì bố là người tiếp theo trong danh sách cần bắt giữ của họ,. Bố không nghe, nhưng mẹ tôi thì có,và thế là trong vòng 2 tuần tất cả chúng tôi đều thu dọn hành lý, sẵn sàng đáp chuyến tàu đến một thành phố lớn – nơi mà bây giờ tôi gọi là “thành phố mây đen” . Câu chuyện của tôi bắt đầu từ đây. Thành phó mới này lớn hơn nhiều so với vùng nông thôn quê của chúng tôi. Chà” tôi nghĩ, “một chiếc xe buýt ở thành phố. Ở miền Nam , chúng tôi hầu như đi bộ đến bất cứ nơi nào. … Những đứa học sinh phổ thông ở thành phố hay nói tục, uống rượu, quan hệ tình dục, bỏ học , và dùng chất kích thích …Tôi không thể không tự hỏi các học sinh thành phố làm gì khi bỏ học, và tôi sớm trở thành nạn nhân của môi trường xấu này. Hút cần sa, nói tục, uống rượu, và bỏ học là tất cả những gì tôi nghĩ đến. Hội các nữ sinh nói tục giờ là hội của tôi. Tôi thay “Vâng thưa cô” và “không, thưa chú” bằng “Còn lâu” và “Chết đi.” Trông tôi cực kì rũ rượi, đó là còn nói giảm nhẹ đi. Ở tuổi 14 tôi đã có thai. Ở tuổi 15, tôi có 1 đứa con nhưng không có ông bố nào bên cạnh và cũng không biết ai là bố nó. Tôi thậm chí đã quan hệ với bạn trai của chị mình, thế nên tôi không biết bố đứa trẻ là ai. Tôi đã học cách hòa nhập vào cuộc sống ở “thành phố mấy đen” với hai chân dang rộng và hai mắt nhắm tịt. Giờ tôi dang ngồi đây, 11 năm rưỡi sau, và hình như lịch sử đang lặp lại. Con gái tôi bắt đầu bỏ học, và có vẻ như nó quá thân thiện với các cậu nhóc trong vùng. Nỗi sợ bắt đầu xâm chiếm, nhưng lần này tôi không thể để “đám mây đen” che mắt tôi.. Lớn hơn, chín chắn hơn, và vẫn còn trí tò mò đã làm gì với mình, nên tôi sẽ không để nó đưa con tôi đi sai đường. Tôi chọn cách quay lại trường và hoàn thành việc học mà lẽ ra tôi đã phải hoàn thành từ lâu. Tôi phải chịu trách nhiệm vì chính việc quan hệ tình dục dễ dãi từ nhỏ đã khiến tôi trở thành một người mẹ ở tuổi vị thành niên. Đã có lúc tôi thất vọng, nhưng giờ tôi đầy quyết tâm. Đã có lúc tôi lầm đường lạc lối , nhưng giờ tôi đã chỉnh đúng hướng. Đã có lúc tôi bị tụt lại đằng sau, nhưng giờ tôi đang lấy lại thời gian đã mất. Nhiều lối đi trong cuộc đời tôi đã không khiến tôi gục ngã mà giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Nỗi đau từng che phủ cuộc đời tôi như một đám mây đen giờ đã được lật ngược lại để trở thành nguồn cảm hứng tưới lên con gái tôi, các học sinh tương lai của tôi, và cuộc đời tôi.” Có một câu nói tôi rất thích “Mỗi Thánh nhân đều có một quá khứ, mỗi tội đồ đều có một tương lai”. Không phải cứ có quá khứ xấu xa thì tương lai mặc định cũng xấu xa, tương lai là điều bất ngờ ở phía trước. Việc bạn trở nên xấu hay tốt lên đều do nỗ lực ở hiện tại của bạn, do bạn nhìn nhận mình thế nào. Cô gái ở đây đã có một quá khứ toàn những điều sai trái, nhưng may cho cô ấy đã kịp nhận ra, cô ấy đã nhìn thấy đứa con của mình và quyết tâm thay đổi bản thân để con cô ấy không giẫm lên “vết xe đổ” như cô ấy trước kia. Để cô ấy có một tương lai khác đi, để mong muốn trở thành giáo viên, giúp ích cho cuộc sống và cho những đứa trẻ khác, những học sinh của cô một tương lai tốt đẹp hơn. Còn rất nhiều những học sinh mắc vào những tình trạng phân biệt chủng tộc, vô gia cư, nhiễm các bệnh HIV/AIDS, mắc kẹt trong những vụ xả súng, bị lợi dụng quan hệ tình dục… mà mỗi câu chuyện là những nhân vật yếu thế trong xã hội, rơi vào những hoàn cảnh khắc nghiệt được mô tả chân thực trong 95 bức thư với 95 số phận khác nhau. Và những người thầy, cô đã giúp họ như thế nào, mời các bạn đón đọc. Khi bạn nghĩ rằng đời mình rơi vào bế tắc, không có ánh sáng nào cuối đường giúp bạn thì hãy đọc cuốn sách này để cổ vũ cho mình. Một lần nữa tri ân đến những người thầy, cô trong cuốn sách đã trở thành những “thiên thần không cánh” để giúp đỡ các em trong những tháng ngày tăm tối nhất cũng như các thầy cô đang ngày đêm vì sự nghiệp trồng người, vì học sinh thân yêu. Một cuốn sách đầy ý nghĩa, chứa chan tình thương yêu những ngày đầu năm mới dành cho bạn. Nga Nguyễn Liên hệ đặt bài/ xem portfolio qua gmail ngathanh2703 Hoặc Fanpage Review sách “Đừng chỉ đẹp mà không hiểu chuyện” Khi một cô gái học được sự khéo léo, bản lĩnh trong cuốn sách này. Còn điều gì có thể ngăn cản cô ấy thành công, hạnh phúc? Review sách “Ếch ộp -tuyển tập truyện siêu ngắn Những tâm sự “thầm kín”siêu hài hước mà mấy đứa con trai không bao giờ muốn bạn biết Review sách “Bạn đắt giá bao nhiêu?” Mỗi cô gái hãy trở thành phiên-bản-chính-mình-yêu-thích-nhất Review sách “Con chim xanh biếc bay về” Cậu bé Sẹo gầy gò, hiền lành năm xưa “trở về” một cách bất ngờ Review sách “Hiệu ứng chim mồi” 2 Những người kinh doanh đã ứng dụng hiệu ứng tâm lý trong bán hàng như thế nào? Review sách “Đừng Để Mất Bò” 7 chiến lược thông minh giúp hệ thống bán lẻ vận hành trơn tru, tránh thất thoát trong kinh doanh Review sách “Khởi Nghiệp Du Kích” “Đập tan” nỗi sợ khởi nghiệp khi kinh nghiệm và nguồn vốn hạn hẹp Review sách “Đường về nhà” Hành trình dũng cảm,táo bạo của một cô gái nhỏ đạp hơn 3000 cây số từ Bắc Kinh về Hà Nội Review sách “Chiến binh cầu vồng” Giáo dục đã thắp sáng khát vọng, mong ước của những đứa trẻ nghèo đảo Belitong như thế nào? Review sách “Lâu đài bay của Pháp sư Howl”Liệu pháp sư Howl có hóa giải được lời nguyền đã biến Sophie thành một bà lão già nua, xấu xí Review sách “Ngồi khóc trên cây” Số phận đôi khi sẽ thử thách chúng ta theo những cách rất đặc biệt Review sách “Trải nghiệm khách hàng xuất sắc” “Gót chân Asin” của nhiều doanh nghiệp và những bí quyết chạm đến trái tim khách hàng bằng trải nghiệm Review sách “Hạnh phúc là” 500 gợi ý để sống trọn từng giây Review sách “Ý tưởng này là của chúng mình” Quảng cáo vui lắm, rảnh vô làm chơi ! Review sách “Bàn có năm chỗ ngồi” Tình bạn trong sáng hồn nhiên những năm tháng tuổi học trò tươi đẹp Review sách “Cuộc sống rất giống cuộc đời” Cười từ nhà ra phố với những mẩu chuyện vui hết cỡ Blog review sách hay – Review sách và Cung cấp các kiến thức về Marketing trên 5 dựa trên 4 đánh giá 4 đánh giá của khách hàngĐây giống như một cuốn nhật kí tập hợp những mẩu chuyện rất ngắn, kể về những kỷ niệm ấn tượng hoặc đôi khi chỉ là cảm xúc của những người giáo viên dạy những lớp học sinh cá biệt ở mọi nơi trên khắp nước Mỹ những thăng trầm, những thảm kịch, những niềm vui, giúp mình có những phạm vi hiểu biết mới về ý nghĩa của việc trở thành một người giáo viên..Danh mục AllErin Gruwell là một giáo viên. Sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như cô không cùng các học sinh đã từng là “cá biệt” của mình lập ra nhóm Những nhà văn Tự do Freedom Writers và cho ra đời cuốn Nhật ký của Những nhà văn Tự do Freedom Writers Diary. Cuốn sách tập hợp 150 câu chuyện do chính các em viết. Tuy đâu đó trong sách có những lời tục tĩu, sự thực phũ phàng về tệ phân biệt chủng tộc và sự chia cắt làm tan vỡ những trái tim do nạn lạm dụng tình dục, nhưng một thông điệp xuyên suốt về niềm hi vọng của con người đã được vang sách trở thành một hiện tượng gây chấn động dư luận Mỹ với những tác động mạnh mẽ đối với nền giáo dục nước thành công của cuốn sách, Erin Grwell và các Nhà văn Tự do của mình đã tập hợp 150 giáo viên và thành lập tổ chức Freedom Writers Foundation. Họ làm công việc thường ngày như một nhà giáo, nhưng học sinh của họ không ít những em bị coi là cá biệt – là nạn nhân của việc bị đối xử bất công hoặc thất vọng với mọi người xung quanh… Triết lý giáo dục của nhóm giáo viên này là phát huy giá trị cá nhân và thúc đẩy việc chấp nhận tính đa dạng, lòng nhân hậu, sự khoan dung và tinh thần giao tiếp giữa thầy trò. Trong quá trình đó, các giáo viên khiến cuộc sống của những học sinh thuộc nhóm tiêu cực kia thay đổi, và bản thân cuộc sống của họ cũng thay đổi nhờ tinh thần giáo dục hết lòng vì học tròNgười gieo hy vọng là cuốn sách tập hợp các câu chuyện của những giáo viên này. Họ đã để ngỏ cuộc sống của mình, thể hiện sự sợ hãi của bản thân, và bày tỏ những sự thực đau lòng đằng sau việc dạy học. Các giáo viên của Những nhà văn Tự do đã hội tụ lại để chia sẻ những câu chuyện chân thực từ lớp học của họ những thăng trầm, những thảm kịch, những niềm vui, tất cả được thể hiện để tạo dựng một phạm vi hiểu biết mới về ý nghĩa của việc trở thành một người giáo cuốn sách này, Erin Gruwell đã viết “Tôi rất hy vọng cuốn sách này sẽ đến được với người giáo viên mà bạn yêu quý nhất, rằng mỗi cá nhân sẽ tìm thấy một phần cuộc đời mình qua những trang sách này. Tôi hi vọng bạn sẽ cảm thấy cảm thông và yêu kính các nhà giáo dục. Và tôi hi vọng những người đang làm thầy sẽ nhìn thấy mình trên gương mặt những đồng nghiệp dũng cảm đã chia sẻ những điều không yên ổn trong lớp học và những chiến thắng nhỏ nhoi họ dành được.” M. Gorki đã từng nói “Văn học là nhân học”, quả đúng như vậy! Mỗi tác phẩm văn học đều đem đến cho người đọc những câu chuyện triết lí về cuộc sống, về tình cảm gia đình, về tình thầy trò đầy ý nghĩa!Trên đời này, ngoài con người ra, còn có hai điều rất khó hiểu và khó hiểu đúng. Đó là tình yêu và văn chương. Có ai dám nói rằng mình hiểu tình yêu và cũng có ai dám nói rằng mình định nghĩa được văn chương? Văn chương cũng như tình yêu vậy, có rất nhiều màu sắc, mỗi tác phẩm lại mang đến cho người đọc những cảm nhận riêng, những nội dung, ý nghĩa khác nhau . Và “Người gieo hy vọng “của tác giả Erin Gruwell và Những nhà văn tự do cũng vậy, tác phẩm đã gợi nhớ trong mỗi độc giả về những kỉ niệm về tình thầy trò, những sẻ chia về kinh nghiệm cuộc sống, học tập, cùng những tâm tư, nguyện vọng và cả những giận hờn của thời học sinh mang đầy ý nghĩa và thực sự chạm đến trái tim mỗi người. Người gieo hy vọng – Erin Gruwell và những nhà văn tự do“Người gieo hi vọng” đã trở thành ấn phẩm bestseller và tạo ra phong trào giáo dục học đường có ảnh hưởng lớn ở Mỹ…Trước hết , phải kể đến đó chính là Erin Gruwell ! Erin Gruwell là người sáng lập và Giám đốc của Dự án giáo dục Erin Gruwell , một tổ chức phi lợi nhuận với quỹ học bổng dành cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn và thúc đẩy đổi mới phương pháp giảng dạy. Bà và các học trò của mình đã lập ra nhóm Những nhà văn Tự do . Từ đó, quỹ Những nhà văn Tự do được hình thành, là nơi đào tạo phương pháp viết văn tự do và tán thành các chính sách cải thiện nền giáo dục… Và không thể kể đến , Nhóm Những nhà văn Tự do là những học sinh, đã từng là “cá biệt” của cô giáo Erin Gruwell …Họ đã lắp ráp chính những câu chuyện chân thực từ cuộc sống để làm nên tác phẩm đáng trân trọng này ! Đó chính là những dòng chữ được viết lên trong sự đau đớn từ những sự thực phũ phàng về tệ phân biệt chủng tộc , từ sự chia cắt, tan vỡ của những trái tim còn non nớt… Nhưng có lẽ đâu đó , tác phẩm vẫn lấp lánh những thông điệp tình yêu và niềm hy vọng của con người !!! Nội dung của cuốn sách ” Người gieo hy vọng ” nói về gì ?Cuốn sách ” Người gieo hy vọng” đã dành gần 400 trang để đăng tải 95 bài viết về công việc thường ngày rất khó khăn, vất cả nhưng cũng đầy cảm hứng của nhà giáo cũng như những suy nghĩ sâu sắc và chân thành về nghành giáo . Thật vậy ,” Dạy học là một quá trình cực nhọc – một nghề mà 80% thành công nằm ở sự thể hiện. Bạn luôn luôn có cảm giác như đang quay bánh xe của mình hết tốc lực, cố gắng làm vừa lòng các nhà phê bình khắt khe nhất, mà không bao giờ biết kết quả của nó đến đâu làm vừa lòng đến mức độ nào. Nhưng thỉnh thoảng tốc độ mạnh mẽ đó đột nhiên ngừng lại. Những rào chắn bạn đã dựng nên để bảo vệ mình bị đập vỡ. Bạn phải đối mặt với giá trị cốt lõi của nghề dạy tạo ra những ảnh hưởng có ý nghĩa đến cuộc sống của các em học sinh”. Người gieo hy vọng – Erin Gruwell và những nhà văn tự do Tác giả của 95 bài viết thực sự đáng khâm phục khi họ đã miêu tả sinh động việc làm của trên lớp, trong giờ giảng trong các buổi dã ngoại, thái độ của họ đối với từng cá thể học sinh, nhất là đối với những học sinh cá biệt vốn không phải là ít…Tuy là nhưng câu chuyện nhỏ , được miêu tả chân thực từ cuộc sống,nhưng đâu đó, trong những câu chuyện ấy luôn luôn chứa đựng nhiều bài học sâu sắc, tạo một dấu ấn khó phai trong lòng người đọc. Đối với bản thân tôi, ngay từ đầu cuốn sách, những dòng văn ” Đã có lúc tôi thất vọng , nhưng giờ tôi đầy quyết tâm. Đã có lúc tôi lầm đường lạc lối , nhưng giờ tôi đã chỉnh đúng hướng. Đã có lúc tôi bị tụt lại đằng sau, nhưng giờ tôi đang lấy lại thời gian đã mất …” đã để lại cho tôi một ân tượng đẹp với tác phẩm này . Hay cả câu nói ” Chúng tôi sẽ lấp đầy nó bằng tình yêu thương, nụ cười, âm nhạc và trên tất cả là sự thành công ” , … cũng đã giúp tôi học được rất nhiều điều qua những cuốn sách . Để từ đó , tôi thấy yêu thương hơn những người thầy cô giáo, những người cha, người mẹ thứ hai của mình .Cuốn sách với 6 phần, tương ứng với 6 mảnh ghép để tạo nên một bức tranh tuyệt hảo ! Mở đầu của bức tranh hi vọng đó là những thách thức mà học sinh của họ phải trải qua ” Những thử thách “. Những nỗi đau mà họ phải gánh chịu trong quá khứ giờ đây một lần nữa hiện hữu trước mặt họ, trong cuộc sống của những em học sinh…Nhưng, những mỗi đau , thử thách rồi cũng kết thúc ! Kết thúc những khó khăn chính là mở đầu của sự mong đợi…Và đằng sau những mong đợi, những khó khăn là cả những sự nỗ lực rất cố gắng ấy dù lớn lao thế nào thì cũng có một thời điểm, mọi giáo viên đều nghĩ mình đã chịu đựng quá mức giới hạn. Những suy nghĩ đó không phải vì họ không yêu nghề mà vì những áp lực mà họ phải chịu khó có ai hiểu được, từ đó mà trong tác phẩm có phần thứ tư “ vỡ mộng “! Thế nhưng bất cứ sự thất bại nào cũng sẽ rút ra cho chúng ta những bài học đáng để trân quý , bất cứ sự “vỡ mộng” nào cũng sẽ đem đến cho mọi người những giây phút lấy lại tinh thần, những động lực để chúng ta vực dậy , cùng nhau truyền sức mạnh cho những thế hệ, những người đi sau !!!Đó chính là 6 phần trong cuốn sách ” Người gieo hy vọng ” Những thử thách, Mong đợi , Nỗ lực , Vỡ mộng, Hồi phục tinh thần, Truyền sức mạnh … Những phần này sẽ giúp cho người đọc hiểu hơn về nghề giáo, về những người thầy người cô mà thường xuyên truyền cho chúng ta những kiến thức quan trọng, những bài học bổ ích, lý thú … Thật vậy, với một chút sức lực, sự hi sinh và rất nhiều kiên nhẫn, những giáo viên đã được “thưởng” khi biết rằng mình đã truyền lại ngọn đuốc cho học sinh. Cuối cùng, mục đích duy nhất của họ là khuyến khích, động viên học sinh học tập và đạt kết quả xuất sắc bằng chính khả năng của mình. Họ cố gắng truyền cho học sinh sức mạnh trong mỗi bài giảng bởi vì họ biết rồi mai này khi học sinh tốt nghiệp, chúng cần những kiến thức mà họ truyền đạt để dẫn đến thành công. Cảm nhận của những độc giả Theo như chính tên gọi của nó, ” Người gieo hy vọng” – một tác phẩm giáo dục vì con người , đã mang đến cho người đọc những cảm nhận, những trải nghiệm thực sự lý thú , thực sự đáng để ngẫm nghĩ ! Chắc hẳn, những nhà giáo, khi cầm cuốn sách này trên tay, sau khi đã đắm chìm vào những dòng chữ của cuốn sách tuyệt vời này,đều rất đỗi xúc động , những vẫn lâng lâng một niềm hạnh phúc, một sự tự hào, khi chính bản thân mình là người truyền cảm hứng cho bao thế hệ học sinh, là người đã cập bến bao chuyến đò tình nghĩa . Chính vì vậy nên có rất nhiều những lời khen có cánh từ phía độc giả đến cuốn sách “Người gieo hy vọng”Người gieo hy vọng Erin Gruwell và những nhà văn tự do 2Khi đọc cuốn sách này, Nhà giáo Văn Như Cương đã nói ” Tôi nghĩ rằng tôi sẽ phải đọc đi đọc lại cuốn sách này nhiều lần …” . Hay Nguyễn Tùng Lâm cũng nói ” Cuốn sách Người gieo hy vọng” nên được phát hành rộng rãi, không chỉ đến với các trường học , các thầy cô giáo mà phải đến tận tay các bậc cha mẹ “Lời của tác giả Erin GruwellCùng với Những Nhà văn Tự do,Erin Gruwell đã viết lên cuốn sách vô cùng ý nghĩa , và chính bà cũng có những hy vọng tới “đứa con tinh thần” – Người gieo hy vọng , và độc giả của mình !Erin Gruwell viết ” Tôi rất hy vọng cuốn sách này sẽ đến được với người giáo viên mà bạn yêu thích nhất, rằng mỗi cá nhân sẽ tìm thấy một phần cuộc đời mình qua những trang sách này. Tôi hy vọng bạn sẽ cảm thấy cảm thông và yêu kính các nhà giáo dục. Và tôi hy vọng những người đang làm thầy sẽ nhìn thấy mình trên gương mặt những đồng nghiệp dũng cảm đã chia sẻ những điều không yên ổn trong lớp học và những chiến thắng nhỏ nhoi họ giành được. Thông qua cuốn sách này, các giáo viên của Những nhà văn Tự do đã trở thành người giáo viên của tất cả chúng ta ” Đây là một chia sẻ rất hay và ý nghĩa của tác giả đối với độc giả ! Lời ngỏ Bản thân tôi viết bài giới thiệu cuốn sách này trong một hoàn cảnh thật đặc biệt ! Đó là một ngày gần kề với ngày lễ lớn của Những nhà giáo, những người thầy giáo , cô giáo Việt Nam! Nhân đây, tôi xin cảm ơn tất cả các thầy giáo, cô giáo đã ngày đêm miệt mài bên trang giáo án để có được những bài giảng đầy bổ ích , lý thú . Cũng xin lỗi các thầy cô vì sự dại dột, những đùa nghịch đã khiến thầy cô phải buồn … Nhưng quan trọng hơn là em xin gửi tới tất cả các thầy cô trên đất nước Việt Nam lời chúc sức khỏe, chúc các thầy cô luôn luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trông người ! Thầy cô hãy chỉ giữ lại niềm thương, quên đi nỗi buồn để mái tóc thầy cô đừng thêm sợi bạc… ”Một đời người – một dòng sông…Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ “Người gieo hy vọng Erin Gruwell và những nhà văn tự doThank you so much ! Thank you so much for teaching us !!! 248 views

người gieo hy vọng sách