Ký sinh trùng máu ở mèo là một trong những căn bệnh thường gặp; nhất là những con bị bọ chét. Nếu không chữa trị kịp thời, mèo sẽ bị thiếu máu trầm trọng, thậm chí là tử vong. 1. Bệnh ký sinh trùng máu ở mèo là gì ? 2. Triệu chứng mèo nhiễm ký sinh trùng máu Trùng sinh meo meo meo kể về Ninh Oản và Bùi Khuyết là thanh mai trúc mã mười bốn năm, thành thân ba năm, đến cuối cùng mới nhận ra chân tình của chàng. Không cẩn thận rơi xuống hồ, tỉnh dậy lại phát hiện mình trùng sinh thành mèo. Thông tin truyện ngôn tình: Các loại ký sinh trùng - giun - sán có thể gặp ở mèo. 2. Tác dụng của việc tẩy giun cho mèo. II. Lịch tẩy giun chi tiết cho mèo sơ sinh đến trưởng thành\n[100% khoa học - cập nhật 2021] 1. Mèo con sơ sinh - 2 tháng tuổi - mèo trưởng thành. 2. Mèo mẹ mang thai & đang cho con bú Bạn tìm hiểu thông tin về mèo mắc nhất thế giới .Đây là một chủ đề đang được nhiều đọc giả của Vpet quan tâm. Trong bài viết này Vpet sẽ giải đáp thắc mắt và tổng hợp cho các bạn23 điều cần biết về mèo mắc nhất thế giới. Hãy cùng xem hết bài viết này nhé. Truyện Trùng Sinh Meo Meo Meo - Chương 19 với tiêu đề 'Tình Địch Bốn Phía' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Ninh Oản hưng phấn ngẩng đầu, cọ này cọ này:"Meo meo meo". - sinh đứa nhỏ cho chàng đó. Bùi Khuyết nhìn vẻ mặt buồn cười của Vay Tiền Nhanh. Trông thấy con mèo nhỏ mở to đôi mắt long lanh nước nhìn mình không hề chớp, Bùi Khuyết không nhịn được khẽ ho khan vài tiếng. Sau đó lập tức giơ tay ôm con mèo nhỏ vào lòng, vừa nhẹ nhàng xoa đầu nó vừa nói ” A Cửu! Đừng nghịch nữa.”Thoạt nhìn sắc mặt Bùi Khuyết vẫn như thường nhưng trong lòng y lại cảm thấy có chút nghi hoặc – bởi vì điều gì thì ngay cả bản thân y cũng không rõ. Vừa rồi, sao y lại có cảm giác gương mặt mình hơi nóng lên. Giống như lần đó, tiểu nha đầu kia chớp chớp đôi mắt tròn to nhìn mình. Ánh mắt đó mang theo vẻ rạng rỡ, thơ ngây, ngập tràn ý cười, giọng nói vừa dịu dàng lại vừa ngọt ngào, nói ” A Khuyết! Thực ra thì huynh…đang ghen phải không”.Lúc đó, nhất thời, y không thể có phản ứng gì, chỉ cảm thấy mang tai càng ngày càng nóng…” Meo meo” Ninh Oản vui vẻ khẽ kêu lên một tiếng. Ninh Oản bị y ôm vào trong ngực. Tuy rằng nàng không thấy nhìn thấy mặt của y nhưng… Nàng vẫn có thể liếm liếm tay y bàn tay hơi tê tê, thoáng chốc đã bị liếm một cái, Bùi Khuyết khẽ nhíu mày, đang muốn mở miệng thì nghe thấy giọng nói của Thường An truyền vào từ phía bên ngoài xe ngựa vào ” Hồi Thái tử điện hạ! Đã đến Minh Tú sơn trang rồi ạ.” ” Ừ! Ta biết rồi.” Bùi Khuyết lên tiếng, sau đó lại cúi đầu, chọc chọc vào đầu con mèo nhỏ, uy hiếp ” Không được náo loạn nữa. Bằng không ta sẽ không cho em ăn gì nữa.”” Meo meo…”. Ninh Oản kêu lên một tiếng vẻ tội nghiệp. Nàng không tin đâu, nhất định là y đang muốn hù dọa nàng. A Khuyết thiện lương như vậy, sao có thể ngược đãi động vật chứ?” Meo meo meo meo meo meo”. Nàng nhớ rất rõ chuyện hôm qua, không muốn buông tha cho y chút nào, trong lòng Ninh Oản cảm thấy rất không vui. Tuy rằng hiện tại, đối với Bùi Khuyết mà nói, nàng chỉ là một con mèo, làm như vậy cũng không có gì sai, thế nhưng…Nàng vẫn thấy tức Oản giãy giụa muốn thoát khỏi sự ràng buộc của Bùi Khuyết. Hai bộ móng vuốt đều cào cào, khiến cho vạt áo của Bùi Khuyết bị rũ xuống. Mấy ngày nay đã vào đông, thời tiết bên ngoài rất rét. Mặc dù Ninh Oản có bộ lông mềm mại nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh. Vậy nên, nàng mới thích vùi mình ở trong lòng Bùi Khuyết, cọ cọ vào người choàng của Bùi Khuyết hầu hết đều là màu trắng như tuyết, càng tôn thêm vẻ cao quý vô song của y, nhìn qua vừa có cảm giác ôn hòa lại vừa khiến cho người khác có cảm giác cao cao tại thượng. Đây cũng là nguyên nhân đời trước sau khi Ninh Oản trưởng thành không muốn thân thiết với y – Có cảm giác rất xa cách nha. Thế nhưng từ lúc biến thành A Cửu, nàng biết được Bùi Khuyết kỳ thực cũng chỉ là một người bình thường. Đối với nàng mà nói, y giống như một nam tử chu đáo, dịu dàng của nhà hàng xóm Oản vươn móng vuốt cào cào vào lồng ngực ấm áp của Bùi Khuyết, thấy y muốn bắt lấy nó, lập tức kêu ” Meo meo” một tiếng, toàn bộ thân thể đã rúc vào tấm áo choàng trước ngực thời Bùi Khuyết kinh ngạc đến ngây người. Hôm nay con mèo nhỏ này bướng bỉnh vô cùng, vậy mà…Vậy mà nó lại dám chui vào trong áo choàng của y, thật là…” A Cửu! Đừng nghịch nữa.” Bộ móng vuốt của A Cửu không ngừng quào loạn ở trước ngực của y, khiến y có cảm giác kỳ lạ vô cùng. Y cũng không biết đó là cảm giác gì. Chỉ theo bản năng muốn ngăn cản nó, không cho nó nghịch ngợm nữa. Con mèo nhỏ này nhất định là bị y chiều hư rồi, được sủng mà kiêu, khiến cho y cũng không còn cách mình ở trong tấm áo choàng của Bùi Khuyết, ngửi thấy mùi hương trên người y, Ninh Oản cười híp mắt, dựa vào ngực của y, muốn bao nhiêu hưởng thụ thì có bấy nhiêu hưởng thụ. Loại chuyện như thế này, đối với một người con gái mà nói, quả thực rất hoang đường, thế nhưng…Hiện tại, nàng là một con mèo, có gì phải sợ chứ?Bùi Khuyết bị con mèo nhỏ này quấy nhiễu đến không còn cách nào, mắt thấy nó không chịu đi ra, lập tức vỗ vỗ vào chiếc áo choàng, cũng may là y đang ở trong xe ngựa, không có ai nhìn thấy, nếu không thì…Giữa ban ngày ban mặt, y quần áo xốc xếch như vậy, thật đúng là làm trò cười cho thiên hạ Khuyết chọc chọc vào đầu con mèo nhỏ ở trước ngực, giọng nói có vẻ lạnh lùng, nói ” Nghịch ngợm quá!”.” Meo meo” Ninh Oản ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết, cặp mắt long lanh nước chớp chớp, không hề sợ hãi cào cào ngón tay của y, kêu ” Meo meo meo meo meo meo…”Bùi Khuyết ”…” Được rồi, con mèo bướng bỉnh này đã theo y lâu như vậy, nó đã hoàn toàn biết rõ bản tính của y rồi, biết y không nỡ quở trách nó. Bùi Khuyết cảm thấy hơi nhức đầu, khẽ xoa xoa thấy đã đến Minh Tú sơn trang nhưng quần áo của mình vẫn xốc xếch, Bùi Khuyết lập tức đặt con mèo nhỏ ở trong lòng sang một bên, bắt đầu chỉnh lại quần áo. Tuy rằng Ninh Oản nghịch ngợm nhưng vẫn biết chừng mực, ngoan ngoãn nhìn Bùi Khuyết. Chỉ là ánh mắt lại luôn chăm chú nhìn y, không hề chớp Khuyết thoáng cúi đầu, trông thấy con mèo nhỏ mở to cặp mắt tròn nhìn rằng bị nhìn như vậy khiến y có cảm giác cả người không được tự nhiên, thế nhưng… A Cửu rõ ràng là một con mèo. Cho dù nó là mèo cái thì cũng có gì phải xấu hổ chứ?Mấy ngày này, y càng ngày càng cảm thấy con mèo nhỏ này có hơi kỳ lạ. Nó rất thông minh, căn bản không giống một con mèo, ngược lại…giống như một con người Bùi Khuyết ở bên cạnh khiến cho Ninh Oản cảm thấy mỗi ngày đều là cảnh đẹp ý vui. Hơn nữa gương mặt của Bùi Khuyết tuấn tú nhìn mãi cũng không chán. Cho dù là vẻ mặt thản nhiên hay lúc y nhìn nàng cười nhẹ, hay là dáng vẻ ngoan ngoãn lúc ngủ, cũng khiến cho nàng yêu thích không như nàng trở về thân thể của chính mình. Nàng sẽ không có cách nào nhìn y lộ liễu như thế được, sờ y…liếm y. Con gái đa phần đều muốn tỏ ra rụt rè một chút, cũng vì nguyên do đó nên nhân lúc này, nàng muốn làm việc mà mình An vén rèm lên, nhìn thấy Thái tử điện hạ tuấn tú vô song của mình, đột nhiên động tác hơi ngừng lại một chút, trong lòng âm thầm nghi hoặc Sao mặt điện hạ lại đỏ như vậy? Hơn nữa, áo choàng trên người… Nếu không phải ở bên trong chỉ có ngài ấy và một con mèo, ông nhất định sẽ hiểu lầm điện hạ cất giấu trong xe ngựa một cô gái Khuyết không hề biết suy nghĩ trong lòng Thường An, lập tức ôm con mèo nhỏ trong lòng bước xuống xe tử điện hạ giá lâm, mọi người đều hành lễ. Có không ít thiếu nữ khuê các chỉnh trang lại dung mạo, thỉnh thoảng lại e thẹn ngẩng đầu, chiêm ngưỡng thái tử điện hạ tao nhã vô song, vừa nhìn thấy y, nhất thời đều mất hồn. Nam tử kia quả thực tuấn tú như thần tiên. Cho dù y không có thân phận tôn quý, cũng có vô số thiếu nữ xếp hàng mong được ngã vào lòng đó, Ninh Ngọc Hành đang không biết làm thế nào để nói chuyện với vị ” muội muội ” ở trước mắt này. Vừa nghe thấy Thái tử điện hạ giá lâm, tự nhiên y lại cảm thấy giống như tìm được cái phao cứu mạng duy nhất, lập tức dắt thiếu nữ ở bên cạnh, đi đến chỗ mọi người quỳ xuống.” Thần Ninh Ngọc Hành tham kiến thái tử.” Đại tướng quân tuổi trẻ tài cao, anh minh thần võ, tự nhiên quỳ xuống. Sau đó, y lập tức nhìn về phía ” Muội muội’ vẻ mặt ngây ngốc, nháy mắt một cái, ra hiệu Đồ ngốc! Còn không mau quỳ xuống!Cổ tay bị đau, hoàng y thiếu nữ lập tức thu hồi ánh mắt đang chiêm ngưỡng mỹ nam lại, nhanh chóng quỳ xuống hành Khuyết nhìn hoàng y thiếu nữ ở trước mắt, nhíu mày, chỉ nói một câu ”Không cần đa lễ, đứng lên đi.”Lần này, y thiết yến vốn là muốn gặp riêng Cố Giang Nghiêu nhưng y và Cố Giang Nghiêu không hề có giao tình gì. Nếu như chỉ mời một mình hắn, sẽ khiến cho người khác nghi ngờ. Hôm nay, tất cả con cháu quan lại của thành Định An đều đến đây, tất cả đều hợp tình hợp lý.” Rốt cuộc, cô là người phương nào?” Bùi Khuyết ngồi ở vị trí chủ vị, chăm chú nhìn thiếu nữ mặt mũi quen thuộc trước mắt nhưng không hề có dáng vẻ ôn hòa như trước đây, lạnh lùng y thiếu nữ tủi thân muốn khóc lên. Thái tử điện hạ vốn ôn hòa lễ độ nhưng hôm nay sao lại biến thành lạnh như băng vậy? Ngày ấy, lúc được vớt từ dưới hồ lên, người đầu tiên nàng nhìn thấy chính là y. Mới đầu nàng bị dung mạo tuấn mĩ của y hấp dẫn, sau đó mới biết đây là thanh mai trúc mã của thân thể mình – Ninh Oản. Hơn nữa nhìn qua dáng vẻ thì… Vị Thái tử trúc mã này còn có tình cảm không giống bình thường với Ninh vốn tưởng rằng, mình nhập vào thân thể của Ninh Oản, sẽ nhận được muôn vàn sủng ái, lại có vị trúc mã tuấn tú như thế, sau này cứ như vậy mà thành thân, sống an an ổn ổn một đời cũng không tệ! Thế nhưng… Ngày đó, sau khi, nàng vất vả lắm mới gặp được thái tử trúc mã thì đến lúc đi ngủ lại phát hiện mình đã bị ly hồn*… Nàng không muốn trở thành cô hồn dã quỷ đâu!* – Hồn lìa khỏi xácHiện tại, nàng đã nhập lại thân thể này một lần nữa. Nàng vốn tưởng rằng chỉ cần ngoan ngoãn ở yên trong nhà không chạy lung tung nữa thì sẽ không phát sinh chuyện ngoài ý muốn gì. Nào ngờ, Ninh Ngọc Hành vừa trở về đã nhìn thấu mình, khiến cho nàng kêu khổ không thôi. Ngay cả phụ thân thân sinh cũng không nhận ra. Vậy mà vị đại ca đã xa nhà lâu ngày này vừa liếc mắt đã phát hiện được. Quả thực là thê thảm giờ nhìn dáng vẻ của Thái tử trúc mã, có lẽ chàng cũng biết nàng là hàng giả rồi…” Tôi…Tôi …tên… là Thanh Tuyền. Tôi …không phải… là người nước Đại Chiêu. Ngày ấy, tôi…đột nhiên… tỉnh lại, phát hiện… mình… đã …biến thành… Ninh Oản rồi.” Lời này nàng từng từ từng chữ đều là mặt Bùi Khuyết vẫn như thường, thậm chí ngay cả đuôi lông mày cũng không động một cái, chỉ hỏi một câu ” Vậy cô… có từng thấy nàng?”Thành Tuyền hơi ngẩn người một chút, sau đó mới hiểu được ”nàng” là chỉ ai, trong lòng âm thầm đố kỵ, hai tay nắm chặt, lắc đầu, lông mi khẽ run, giả vờ yếu đuối nói ” Tôi…Tôi không biết”. Nàng thực sự không biết cái gì cả. Nếu như nàng biết thì mấy ngày này đâu cần phải hoảng sợ như bên cạnh, Ninh Ngọc Hành đùng đùng nổi giận, lạnh lùng nói ” Cái gì mà không biết? Nhất định là cô đã giấu Oản Oản đi, vọng tưởng sẽ thay thế vị trí của Oản Oản.” Oản Oản vốn là hòn ngọc quý trên tay phủ Việt Quốc Công, có cô gái nào không mơ tưởng chứ?Thanh Tuyền vốn đã cảm thấy tủi thân, vừa nghe Ninh Ngọc Hành nói như vậy, không nhịn được khóc nấc lên, thút thít nói ” Ai thèm làm muội muội của ngươi!” Cái quái gì vậy? Sao có thể ngậm máu phun người như thế chứ?Trong lòng Bùi Khuyết đang lo lắng cho Ninh Oản, lại thấy thiếu nữ này trước mắt khóc sướt mướt, hơi cau mày, nhìn về phía Ninh Ngọc Hành, nói ” Việc đã đến nước này, khanh có mắng nàng cũng không giải quyết được vấn đề gì. Lát nữa quốc sư sẽ đến, khanh hãy nghĩ biện pháp để gặp riêng Cố Giang Nghiêu đi.”Cặp lông mày đẹp đẽ của Ninh Ngọc Hành nhíu chặt, sau đó nhìn về phía thiếu nữ ở bên cạnh lạnh lùng nói ” Không được khóc”.Lúc này Ninh Oản đang vùi mình ở trong lòng Bùi Khuyết, trong lòng cảm thấy ngổn ngang trăm mối. Xem chừng, Thanh Tuyền thực sự vô tội nhưng nếu mình không sống lại…Có lẽ Thanh Tuyền sẽ thực sự thay thế nữa, Thanh Tuyền thích Bùi Khuyết như mắn là mình sống lại, nếu không… Vạn nhất Bùi Khuyết thực sự thích Thanh Tuyền thì mình phải làm sao bây giờ Nàng không có cách nào dễ dàng tha thứ cho người khác dùng dung mạo của mình cùng với Bùi Khuyết cầm sắt hòa minh, tương kính như giờ, Thanh Tuyền đang khóc lóc thương tâm như vậy, dáng vẻ động lòng người, nhìn qua thật khiến cho người ta cảm thấy đau lòng. Trái tim Ninh Oản khẽ đập ”thịch thịch” một chút, dáng vẻ bất an, ngẩng đầu nhìn mặt của Bùi Khuyết, sau đó…thở phào nhẹ không hề một chút biểu hiện thương tiếc nào ở trên mặt của Bùi Khuyết, điều đó đã nói lên… Bùi Khuyết không có cảm giác gì với Thanh nhưng ánh mắt của Thanh Tuyền nhìn Bùi Khuyết…Cảm giác đồ đạc của mình bị người khác mơ ước, khiến cho nàng cảm thấy rất khó tại, Thanh Tuyền đang ở trong thân thể nàng còn nàng lại biến thành một con mèo, ngẫm lại đã cảm thấy thực lực xa Khuyết! Chàng cần phải vững lòng lòng Ninh Oản âm thầm cảm thấy lo âu, lập tức nhìn sang Thanh Tuyền mới vừa rồi còn khóc đến lê hoa đái vũ, hiện tại đã liếc mắt đưa tình nhìn Bùi Khuyết, trong lòng vô cùng tức giận, lập tức bùng nổ ” Meo meo meo meo meo meo.”Không được nhìn! Bùi Khuyết nghe thấy tiếng meo meo meo meo meo meo, lập tức mở mắt, trông thấy con mèo nhỏ đang mở to đôi mắt ướt nhẹp nhìn mình, nhất thời trong lòng cảm thấy mềm nhũn, vội vươn tay xoa xoa cái đầu nhỏ đầy lông nhung của nó, dịu dàng nói ” Sao thế?”” Meo meo…” Tại sao mình lại biến thành mèo? Ninh Oản buồn bã rên lên một tiếng. Nàng mới nhập về thân thể được có ba ngày thôi Khuyết thấy dáng vẻ nó tội nghiệp như vậy, lập tức đứng dậy, ôm vào lòng. Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông trắng tuyết, vẻ mặt rất dịu dàng. Thật tốt quá, A Cửu của mình không sao. Ba ngày trước, y thấy nó đi mãi không quay lại, bèn phái Thường An đi tìm, kết quả tìm ra nó đang thoi thóp – Khi đó, y tưởng rằng A Cửu không thể sống nổi, vô cùng buồn đây, y cũng đã từng nuôi vài con mèo con nhưng A Cửu lại khiến y yêu thương nhiều hơn cả. Mặc dù có đôi khi A Cửu hơi nghịch ngợm một chút nhưng bình thường nó luôn rất ngoan ngoãn, lanh lợi. Nó thích nhất là vùi đầu vào trong ngực y cọ cọ loạn lên, y cũng dung túng nó, quả thực là một con mèo thông minh hiếm thấy.” Meo meo ” Ninh Oản liên tục cọ cọ cái đầu nhỏ vào ngực Bùi Khuyết. Lúc đầu, nàng không có cảm giác gì nhưng đến khi tinh thần tỉnh táo, nàng lại cảm thấy đau đớn khắp toàn thân, ừm… Đau muốn chết con mèo nhỏ muốn làm nũng với mình, trong lòng Bùi Khuyết mềm mại đến rối tinh rối mù, vừa ôm nó vừa vuốt ve, động tác vô cùng dịu dàng. Con mèo nhỏ đang vô cùng hưởng thụ khi được y yêu thương vuốt ve, đột nhiên lại ngẩng đầu lên, lè lưỡi nhìn về phía y, kêu ” Meo meo”.Chắc là nó khát nước. Bùi Khuyết hiểu ra, chọc chọc cái đầu nhỏ của nó, mắng yêu ” Ta biết rồi, giờ ta sẽ đi rót nước cho em.” Dứt lời, y lập tức đặt con mèo nhỏ xuống thấy Bùi Khuyết chỉ mặc một bộ trung y màu trắng, mái tóc đen như mực xốc xếch rối tung sau gáy. Ninh Oản bỗng cảm thấy cả người nóng lên, nhớ đến cảnh hai người gặp gỡ lúc ban sáng, trong lòng lại càng thêm vui trước đến giờ, Bùi Khuyết không thích có người gác đêm nên buổi tối thường không có người hầu nào ở bên cạnh. Hơn nữa, hiện tại đã quá nửa đêm, y dĩ nhiên phải tự mình chăm sóc cho con mèo nhỏ rồi. Hôm nay, lúc hồi cung, trông thấy con mèo nhỏ cuối cùng cũng đã mở mắt, trong lòng y khẽ thở phào một cái, chỉ là…khi đó mèo con không có chút sức lực nào, cũng không muốn gần gũi với y, có lẽ là nó cảm thấy sợ mắn là bây giờ nó đã tỉnh lại, cũng khôi phục dáng vẻ bướng bỉnh như trước kia. Bùi Khuyết nhìn về phía cục bông nhỏ đang kêu meo meo ở trên giường, trong lòng thầm nghĩ ” Con mèo nhỏ yếu ớt kia đã quen với việc được mình hầu hạ rồi thì phải.”Có nước uống lại có bánh ngọt để ăn, Ninh Oản ăn uống vô cùng vui vẻ. Lúc vừa nhập lại vào thân thể này, nàng cảm thấy rất khát nước, đúng là dày vò khi ăn uống no đủ, Ninh Oản lại theo thói quen cọ cọ vào ngực Bùi Khuyết kêu ” Meo meo meo meo meo meo”, tiếng kêu giả bộ đáng thương này khiến cho người khác vừa nghe đã thấy thương. Bùi Khuyết lập tức ôm con mèo nhỏ vào lòng, dỗ dành ” Ngoan nào, mau ngủ đi.”Lúc này, Ninh Oản làm sao mà ngủ được. Tuy rằng, nàng ở cạnh Bùi Khuyết với dáng vẻ này cũng không tệ nhưng dù sao cũng chỉ là một con mèo. Hơn nữa, thân thể của nàng thì sao? Không lẽ cứ để cho một người không rõ lai lịch chiếm cứ hay sao? Ninh Oản nghĩ đi nghĩ lại cả nghìn vạn lần, vô cùng phiền não. Cho đến khi, ngửi thấy mùi thuốc thoảng thoảng ở trên người Bùi Khuyết, trong lòng mới cảm thấy dễ chịu hơn một gì có con mèo nhỏ nào lại yếu ớt như thế này chứ? Bùi Khuyết dở khóc dở cười, khẽ vỗ về con mèo nhỏ trong lòng giống như đang dỗ dành con nít, trong đầu y lại nhớ tới chuyện ban sáng. Tiểu nha đầu kia quả thực đã thân thiết với mình hơn trước đây rất nhiều, nghĩ đến đây, khóe môi lại cong như thân thể của mình có thể tốt hơn một chút…. Trước đây, y chưa từng hy vọng xa vời như vậy nhưng hiện giờ có lẽ y cần phải suy nghĩ đêm, Ninh Oản ngủ rất ngon. Đến khi tỉnh lại, trông thấy nam tử đang ở bên cạnh, trong lòng nàng càng thêm sung Khuyết yên lặng nằm ngủ bên cạnh nàng, dáng vẻ ôn hòa không hề giống như người bị bệnh, lông mi của y còn dài và cong hơn cả nàng, trông giống như con gái vậy, nhưng nhìn mặt của y thực sự rất đẹp trai nha. Thấy y vẫn còn đang ngủ say, Ninh Oản lặng lẽ chui ra khỏi ngực, như kẻ trộm khẽ vươn móng vuốt, nhẹ nhàng cào cào vào mặt y, sau đó lại cúi đầu, liếm liếm khuôn mặt anh dù hiện giờ, nàng biến thành mèo cũng không có vấn đề gì, Ninh Oản Khuyết ngủ không sâu nên tất cả những động tĩnh trong ngực y dĩ nhiên biết rõ. Cho đến khi, con mèo nhỏ khẽ đưa đầu lưỡi mềm mại liếm, y mới từ từ mở mắt, lập tức vươn tay chụp lấy con mèo bướng bỉnh kia.” Meo meo ”.Làm chuyện xấu bị bắt được, Ninh Oản khẽ gãi gãi đầu, kêu lên một tiếng, toàn thân co rúm tưởng Bùi Khuyết sẽ ôm nàng vào trong ngực nhưng không ngờ vẻ mặt y lại rất khác thường, đứng bật dậy, cũng không thèm liếc nàng một cái. Ninh Oản nghi hoặc nhìn bóng lưng của Bùi Khuyết, thầm nghĩ Nàng liếm y, y không vui sao?A…Bị chê à. Ninh Oản cúi gằm cái đầu nhỏ xuống, dáng vẻ đáng thương như mèo hoang nhỏ bị bỏ nóng bốc lên mờ mịt, toàn bộ thân thể Bùi Khuyết đều ngâm trong nước nóng, y cảm thấy đầu óc rối rồi, không phải y cố ý không thèm nhìn con mèo nhỏ kia. Chỉ là y đột nhiên lại nghĩ đến giấc mộng hoang đường đêm qua nên không có cách nào để tĩnh tâm được. Hình như là y đã làm chuyện xấu xa…trần trụi…thân thể trần trụi hé lộ…Tiểu nha đầu mềm mại thơm tho trong lòng, ngọt ngào gọi y là ” A Khuyết ”, ánh mắt ướt át, khuôn mặt thẹn thùng và …đôi môi căng mọng, khiến y hoàn toàn ngây dại. Sau đó, y đã làm gì?Bùi Khuyết nhắm mắt lại, trên bờ mi còn đọng một giọt nước.…Y lại có thể làm loại chuyện đó với nói là hoàng thất mà ngay cả những gia đình bình thường, chuyện con cháu nối dòng vốn rất quan trọng. Nam tử trưởng thành thường sớm thu phòng từ lâu. Mà y đã quá hai mươi nhưng vẫn chưa từng chạm qua bất kỳ cô gái nào, đây cũng là rất hiếm thấy. Trước đây, y cũng không nghĩ tới những chuyện đó, sống thanh tâm quả dục cũng rất thanh tĩnh. Tuy rằng trong tim có bóng dáng một người nhưng y lại chưa bao giờ có ý niệm dâm tà, nhưng hôm nay…Không biết nguyên do là vì y ôm con mèo nhỏ cùng nhau ngủ, hay là vì hôm qua gặp được Oản Oản mà y lại mơ một giấc mộng như vậy. Buổi sáng lúc tỉnh lại, trông thấy con mèo nhỏ liếm mặt của mình, y lại nhớ đến hình ảnh ở trong mộng đêm qua, y đặt Oản Oản ở dưới thân…Khuôn mặt ửng đỏ, cơ thể nóng rực, hơi thở hỗn loạn….Y…Sao y lại có thể có ý niệm như vậy chứ?Sau này, y làm thế nào để đối mặt với Oản Oản đây?Sau khi tắm rửa xong, Bùi Khuyết trông thấy con mèo nhỏ vẫn nằm im trên giường không hề nhúc nhích, khuôn mặt y khẽ khựng lại, vội vàng đi qua. Vừa mới vươn tay chạm vào thân thể mềm mại của nó, đã thấy nó yếu ớt rên lên một tiếng ” meo meo ”. Y khẽ thở dài một hơi, lập tức ôm lấy nó nhưng mèo con lại không nhiệt tình giống như thường ngày, cái đầu nhỏ rũ xuống như cà gặp sương đến vừa rồi vừa mới lạnh nhạt với nó, khiến con mèo nhỏ này không vui. Bùi Khuyết dở khóc dở cười, con mèo nhỏ này sao lại giống như cô gái nhỏ giận rỗi vậy, thế nhưng hết lần này tới lần khác… y lại không thể không để ý tới nó.” Ngoan nào, em đói bụng lắm phải không? Mau đứng lên ăn chút gì thôi.”” Meo meo ” Ninh Oản cọ cọ vào tay y. Nàng thực sự cảm thấy rất đói bụng, chuyện y lạnh nhạt với nàng lúc trước, nàng cũng không để bụng An nhìn một mèo, một người cùng ngồi ăn sáng với nhau nhưng dáng vẻ lại rất hài hòa, trong đầu cảm thấy vô cùng kỳ quái. Sao ông càng nhìn lại càng có cảm giác A Cửu giống con người chứ? Nghĩ đến đây đã thấy sống lưng lạnh toát. Ông nghĩ nhiều rồi. A Cửu chẳng qua thông minh hơn những con mèo khác một chút mà thôi.” Meo meo …” Ninh Oản ăn cháo thịt nên râu mèo đều bị dính cháo, Thường An trông thấy thế, đang muốn lau giúp nàng, nhưng nàng sao có thể để cho người khác chạm vào người mình chứ, trong chớp mắt thân thể đã né sang một bên khiến cho hắn chụp vào khoảng không.” Meo meo meo meo meo meo” Ninh Oản chọc ghẹo hắn rất vui, dáng vẻ vô cùng hớn thương vẫn còn chưa khỏi mà con mèo nhỏ đã đùa bỡn như vậy khiến cho Bùi Khuyết dở khóc dở cười. Từ trước đến giờ, khi dùng cơm, y đều rất yên lặng, ai nghĩ được sẽ có cảnh tượng náo nhiệt ồn ào như bây giờ. Nhưng… vẻ mặt Bùi Khuyết vẫn rất dịu dàng, y không hề bài Khuyết vội nhận lấy chiếc khăn Thường An đưa qua, lau giúp cho nó. Con mèo nhỏ thấy là y, lập tức ngửa đầu, nhìn về phía y, kêu ; ” Meo meo meo meo meo meo.” Nàng để mặc cho y lau giúp mình, dáng vẻ vô cùng ngoan An thầm khinh thường, đúng là con quỷ nhỏ mà.” Thái tử điện hạ! Nô tài đã lén đi điều tra, có cung nữ trông thấy nhị hoàng tử điện hạ…” Thường An ngẩng đầu nhìn Bùi Khuyết, nói.” Ta biết rồi! Ngươi đi xuống trước đi.” Khuôn mặt của Bùi Khuyết vẫn thản nhiên, tâm tình không hề gợn sóng, từ từ lau mặt cho mèo con đâu ra An ở bên cạnh chủ tử nhà mình nhiều năm, dĩ nhiên là hiểu rõ tính tính của y, lập tức lui Khuyết nhìn mèo con đang ăn ở bên cạnh, ánh mắt bỗng trở lên phức tạp. Y đã biết ai làm A Cửu bị thương. Y cũng biết rõ trong lòng Bùi Chiếu tính toán cái gì. Có đôi khi y không nói, không có nghĩa là y không vươn tay gõ gõ đầu con mèo nhỏ, hạ nhỏ giọng nói ” Sau này, em phải ngoan ngoãn một chút, không được chạy lung tung, biết không?” Lúc này, may mắn là nó không có gì đáng ngại. Nếu như lại bị như vậy một lần nữa…Còn có thể may mắn như vậy sao?” Meo meo…” Ninh Oản ngoan ngoãn gật đầu. Quả thật, nếu bảo nàng cả ngày ở yên trong điện dĩ nhiên là không thể nào nhưng nàng mà trông thấy Bùi Chiếu chắc chắn sẽ cẩn thận. Tuy rằng nàng có khả năng sẽ quay lại được thân thể của chính mình nhưng lỡ may… lỡ may… Nàng chết thật rồi thì phải làm sao bây giờ? Nàng còn muốn sống vui vẻ với Bùi Khuyết.…Sống cùng với y. Nếu không…liệu nàng có nên nói cho y biết mọi chuyện? Ninh Oản đột nhiên nghĩ đến vấn đề Oản lẳng lặng nhìn Bùi Khuyết, sau đó lập tức vươn móng vuốt, kéo kéo ống tay áo của Khuyết cúi đầu, hỏi ” Sao vậy? Vẫn đói sao?”” Meo meo…” Ninh Oản lắc Khuyết nở nụ cười, tiếp tục hỏi ” Muốn đi ra ngoài chơi sao?”” Meo meo…” Ninh Oản lại lắc Khuyết cũng đoán không ra, hơi nhíu mày, khó xử nhìn mèo con đang cuộn mình lộn qua lộn lại mấy vòng ở trên nói việc biến thành mèo là việc khó mà tưởng tượng nổi nhưng nàng tin tưởng, Bùi Khuyết sẽ không coi nàng là yêu quái. Nàng muốn trở về thân thể của chính mình. Nàng muốn trở thành Ninh Oản thực sự để ở lại bên cạnh y, chờ đến khi cập kê, sẽ gả cho nhưng hiện tại, nàng lại không thể nói được tiếng người. Cho dù Bùi Khuyết thông minh đến đâu đi nữa, y cũng không thể đoán được nàng là Ninh Oản nôn nóng liên tiếp lộn mấy vòng, khiến Bùi Khuyết nhất thời cảm thấy khó hiểu. Trong chốc lát, nàng đã nghĩ ra một cách, lập tức ngừng lại, nhìn về phía Bùi Khuyết kêu meo meo meo Khuyết ”?”Ninh Oản vươn móng vuốt, chỉ chỉ cái bát sứ ở bên Khuyết ” Em còn muốn ăn thêm cháo thịt à?””Meo meo”. Ninh Oản lắc đầu liên tục, dùng đầu ngón chân, đụng một cái vào cái bát Khuyết cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhìn động tác của nàng, chậm rãi nói ” … Oản?”” Meo meo meo meo meo meo.” Ninh Oản hưng phấn kêu to. Trùng sinh meo meo meo kể về Ninh Oản và Bùi Khuyết là thanh mai trúc mã mười bốn năm, thành thân ba năm, đến cuối cùng mới nhận ra chân tình của chàng. Không cẩn thận rơi xuống hồ, tỉnh dậy lại phát hiện mình trùng sinh thành mèo. Tên truyện Trùng sinh meo meo meo Tác giả Mạt Trà Khúc Kỳ Editor AiNinh + Msjewer Beta Nấm Lùn Thể loại ngôn tình, cổ đại, trùng sinh. Số chương 80 chương + 7 phiên ngoại Review truyện Đọc tại đây Giới thiệu truyện ngôn tình Ninh Oản và Bùi Khuyết là thanh mai trúc mã mười bốn năm, thành thân ba năm, đến cuối cùng mới nhận ra chân tình của chàng. Không cẩn thận rơi xuống hồ, tỉnh dậy lại phát hiện mình trùng sinh thành mèo… Vậy nàng đành lấy thân báo đáp?! Trích đoạn 1 Bùi Khuyết vẫn muốn xin lỗi nàng, mà nàng cũng giận y, tuy sau đó nghĩ thông suốt, nhưng trong lòng nàng cuối cùng vẫn không có y, cho nên không nghĩ nữa, tiếp tục những ngày thanh tịnh an nhàn của mình. Nàng dưới sự che chở của y, từ lúc vào cung, chưa bao giờ chịu một chút ủy khuất nào. ” Oản Oản… dựa vào đây một chút”. Ngày ấy nàng nhìn y suy yếu vô lực nằm trên tháp, thấy nàng đến, vẫn là ý cười nhợt nhạt đó, ngay cả đôi mắt đầy mỏi mệt cũng thoáng rực sáng lên, giống như một đứa trẻ, muốn ăn kẹo từ người mình yêu thương nhất. Y không cần gì nhiều, ngay cả giây phút cuối cùng, cũng chỉ muốn nàng đến gần một chút. Trích đoạn 2 Ninh Oản kêu khổ không ngừng, khó chịu lăn qua lăn lại trong rổ. Bùi Khuyết nhìn cái bụng phình ra của con mèo nhà mình và cử chỉ của nó, đầu tiên là sửng sốt, sau đó cực kì không phúc hậu mà cười ha hả. – nhìn xem, gọi là mèo ngốc quả không sai mà. Lại còn cười nàng! Ninh Oản vô cùng bất mãn, kêu “meo meo” từng đợt. Qua mấy tháng ở chung, Bùi Khuyết cũng hiểu rõ tính tình em mèo này, biết nó không vui liền đưa tay vuốt vuốt cái bụng, xoa nhẹ xoa nhẹ. “Meo….” Ninh Oản thoải mái kêu một tiếng, an nhàn nằm trong giỏ tứ chi mở rộng, cái đuôi tuyết trắng lắc lư, tùy ý để cho Bùi Khuyết vuốt bụng nàng, ánh mắt hưởng thụ lim dim thành đường thẳng. Trích đoạn 3 Ninh Oản tựa vào người y, hai tay đặt lên lồng ngực ấm áp, mắt nhìn thẳng vào y, chu miệng “Muội hôn chút thôi, huynh đừng vội”. Sờ đã không chịu nổi, nếu hôn…. Bùi Khuyết nhắm chặt mắt, đột nhiên thấy đầu đau kinh khủng. Nhìn bộ dạng xấu hổ của y, Ninh Oản khá là vui vẻ, nàng chôn đầu lên ngực y, đặt môi mình xuống. Cảm giác ẩm ướt ấm áp từ cổ lan ra, như một ngọn lửa nhỏ, giờ là mùa đông rét lạnh lại khiến y thấy mình khô nóng. Y thoáng cúi đầu, nhìn tiểu cô nương nhỏ xinh đang chôn đầu giữa cổ mình, nhẹ nhàng hôn – không đúng, nàng không phải hôn, là liếm. Lưỡi mềm từng chút từng chút liếm cổ y, như một con mèo nhỏ nghịch ngợm, y không dám lộn xộn, chỉ thấy cả người càng căng thẳng, bất cực lúc nào cũng có thể không chống đỡ nổi Link đọc truyện Xem ở phần bình luận của bài viết này. Mời các bạn tham khảo thêm nhiều truyện ngôn tình hay khác tại Tớ là một bánh bèo mang trái tim thiếu nữ, vì thế, nếu không phải thời điểm nhạy cảm, lúc tâm sinh lý của tớ không có biến động, tớ đặc biệt yêu thích mấy truyện ngọt, sủng, hường phấn bay ngập trời kiểu như “người tình mới” mà tớ sắp giới thiệu bắt đầu, tớ quyết định quen bạn này bởi tớ nhầm tưởng bạn này với một “other guy” có cái tên tương tự mà tớ muốn tìm hiểu. Sau đó, dù tớ đã nhận ra sự nhầm lẫn nhưng tớ vẫn quyết định theo đuổi anh chàng này. Bởi tớ phát hiện ra, mặc dù “Trùng sinh meo meo meo” thuộc thể loại cũ, nội dung cũ nhưng tổng thể lại là một chàng trai không hề tất cả những anh chàng thuộc thể loại trùng sinh khác, “Trùng sinh meo meo meo” bắt đầu bằng sự xuất hiện của nữ chính Ninh Oản ở kiếp trước. Năm đó tháng ba, bên ngoài hoa cỏ đua nhau khoe sắc, vậy mà trong Dực Khôn cung lại là một mảng lạnh lẽo. Ninh Oản ôm thi thể Bùi Khuyết lạnh băng trong ngực, muộn màng nhận ra bản thân có bao nhiêu sai, lại có hối cũng chẳng còn ra đi mãi mãi, tình này xem như vỡ làm đôi, chỉ là Ninh Oản không cam lòng, nếu có kiếp sau xin nguyện vì chàng bù như ông trời có mắt, lại giả như duyên tình kiếp trước còn vướng tơ vương, cho nàng cơ hội được sống lại, một lần nữa được ở bên chàng. Nhưng con đường chuộc lỗi nào có dễ dàng, dù Ninh Oản được sống lại nhưng nàng bi ai phát hiện ra linh hồn mình bị giam giữ trong thân xác con mèo trắng của Bùi Khuyết, còn thân thể nàng lại bị một kẻ lạ mặt chiếm giữ. Cuộc chiến bảo vệ trượng phu của mèo con rồi sẽ đi về đâu, mời bạn nhảy hố để kiếm tìm chi tiết, còn ở đây tớ chỉ có spoil cho bạn vài điểm đặc sắc về “người tình mới” của tớ.***Ninh Oản với Bùi Khuyết là thanh mai trúc mã mười bốn năm, lại thành thân ba năm, vậy mà đến giây phút cuối cùng nàng mới nhận ra tình cảm của chàng. Chỉ điều này thôi cũng đủ thấy tình yêu của Bùi Khuyết co bao nhiêu thâm, lại có bao nhiêu trầm. Yêu một người đã khó, yêu một người không yêu mình càng khó hơn, mà Bùi Khuyết lại là một anh chàng ngốc đến nỗi cứ luôn làm khó bản thân đường đường là thái tử một nước, hoàn toàn có thể dùng quyền thế để ép nàng ở bên, nhưng lại không làm thế. Chàng mặc cảm thân mình mang bệnh, khó có thể bên nàng dài lâu, vì thế chàng chọn cách lùi bước, ở lại phía sau để bảo vệ nàng. Bùi Khuyết không chỉ là một quân tử, còn là một người đàn ông cao thượng, tình yêu của chàng dù không mãnh liệt lại có thể âm thầm thiêu đốt bất cứ trái tim Oản là con gái cưng của Vệ quốc công phủ, từ nhỏ đã là bảo bối được nâng niu. Nàng vốn thích quấn lấy Bùi Khuyết chơi đùa, nhưng chính sự im lặng của Bùi Khuyết đã giết chết những rung động nho nhỏ trong con tim nàng, đẩy nàng đến với Cố Giang Nghiêu, cũng khiến bọn họ bỏ lỡ một kiếp bên nhau. Có lẽ lúc đầu trọng sinh, Ninh Oản quấn quýt Bùi Khuyết với tâm tư muốn bù đắp. Nhưng những tháng ngày sống trong thân xác con mèo nhỏ A Cửu giúp nàng từng chút một phát hiện ra những điều Bùi Khuyết đã âm thầm làm cho mình. Thứ tình cảm sâu đậm, chân thật của chàng khiến con tim nàng rung động, càng củng cố quyết tâm “độc chiếm” phu quân của tớ đã nói lúc ban đầu, “Trùng sinh meo meo meo” là một bình rượu cũ, nhưng hương vị lại mang theo điểm đặc sắc riêng. Nữ chính mặc dù thuộc tuýp bánh bèo nhưng không phải loại làm rớt não ngoài đường. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ mang theo phong cách “tiểu thư”, có chút trẻ con, có chút được nuông chiều nhưng không phải loại vô pháp vô thiên, ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm. Nam chính, thuộc đúng khẩu vị của tớ, dịu dàng, thâm tình, biết hy sinh, cũng biết bước lên đúng lúc. Mọi hành động, mọi suy nghĩ của chàng đều mang theo sự mực thước của đấng quân tử, cách xử lý các mối quan hệ của Bùi Khuyết có nhu có cương, khiến tớ cảm thấy không bị quá văn mạch lạc, cách xử lý tình huống người - mèo - người gọn gàng, hợp lý. Tuyến nhân vật phụ ấn tượng, cho dù vai phản diện cũng khiến tớ có sự đồng cảm riêng. Tớ đặc biệt ấn tượng mối nhân duyên của anh trai nữ chính và Hòa Nguyệt công chúa. Nếu tác giả viết riêng cho đôi này một phần phiên ngoại, có lẽ sẽ khiến tớ thỏa mãn cái váy lại, tớ khá hài lòng về người tình mới của tớ. Mà các cụ đã dạy, có đồ tốt thì phải biết chia sẻ, thế nên tớ rất hoan nghênh các bạn, bất kể nam hay nữ, tới làm quen, kết duyên với “người tình mới” này của by Gian_ThầnBìa Lam Tần*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Tớ là một bánh bèo mang trái tim thiếu nữ, vì thế, nếu không phải thời điểm nhạy cảm, lúc tâm sinh lý của tớ không có biến động, tớ đặc biệt yêu thích mấy truyện ngọt, sủng, hường phấn bay ngập trời kiểu như “người tình mới” mà tớ sắp giới thiệu đây. Lúc bắt đầu, tớ quyết định quen bạn này bởi tớ nhầm tưởng bạn này với một “other guy” có cái tên tương tự mà tớ muốn tìm hiểu. Sau đó, dù tớ đã nhận ra sự nhầm lẫn nhưng tớ vẫn quyết định theo đuổi anh chàng này. Bởi tớ phát hiện ra, mặc dù “Trùng sinh meo meo meo” thuộc thể loại cũ, nội dung cũ nhưng tổng thể lại là một chàng trai không hề cũ. Như tất cả những anh chàng thuộc thể loại trùng sinh khác, “Trùng sinh meo meo meo” bắt đầu bằng sự xuất hiện của nữ chính Ninh Oản ở kiếp trước. Năm đó tháng ba, bên ngoài hoa cỏ đua nhau khoe sắc, vậy mà trong Dực Khôn cung lại là một mảng lạnh lẽo. Ninh Oản ôm thi thể Bùi Khuyết lạnh băng trong ngực, muộn màng nhận ra bản thân có bao nhiêu sai, lại có hối cũng chẳng còn kịp. Chàng ra đi mãi mãi, tình này xem như vỡ làm đôi, chỉ là Ninh Oản không cam lòng, nếu có kiếp sau xin nguyện vì chàng bù đắp. Xem như ông trời có mắt, lại giả như duyên tình kiếp trước còn vướng tơ vương, cho nàng cơ hội được sống lại, một lần nữa được ở bên chàng. Nhưng con đường chuộc lỗi nào có dễ dàng, dù Ninh Oản được sống lại nhưng nàng bi ai phát hiện ra linh hồn mình bị giam giữ trong thân xác con mèo trắng của Bùi Khuyết, còn thân thể nàng lại bị một kẻ lạ mặt chiếm giữ. Cuộc chiến bảo vệ trượng phu của mèo con rồi sẽ đi về đâu, mời bạn nhảy hố để kiếm tìm chi tiết, còn ở đây tớ chỉ có spoil cho bạn vài điểm đặc sắc về “người tình mới” của tớ.*** Ninh Oản với Bùi Khuyết là thanh mai trúc mã mười bốn năm, lại thành thân ba năm, vậy mà đến giây phút cuối cùng nàng mới nhận ra tình cảm của chàng. Chỉ điều này thôi cũng đủ thấy tình yêu của Bùi Khuyết co bao nhiêu thâm, lại có bao nhiêu trầm. Yêu một người đã khó, yêu một người không yêu mình càng khó hơn, mà Bùi Khuyết lại là một anh chàng ngốc đến nỗi cứ luôn làm khó bản thân mình. Chàng đường đường là thái tử một nước, hoàn toàn có thể dùng quyền thế để ép nàng ở bên, nhưng lại không làm thế. Chàng mặc cảm thân mình mang bệnh, khó có thể bên nàng dài lâu, vì thế chàng chọn cách lùi bước, ở lại phía sau để bảo vệ nàng. Bùi Khuyết không chỉ là một quân tử, còn là một người đàn ông cao thượng, tình yêu của chàng dù không mãnh liệt lại có thể âm thầm thiêu đốt bất cứ trái tim nào. Ninh Oản là con gái cưng của Vệ quốc công phủ, từ nhỏ đã là bảo bối được nâng niu. Nàng vốn thích quấn lấy Bùi Khuyết chơi đùa, nhưng chính sự im lặng của Bùi Khuyết đã giết chết những rung động nho nhỏ trong con tim nàng, đẩy nàng đến với Cố Giang Nghiêu, cũng khiến bọn họ bỏ lỡ một kiếp bên nhau. Có lẽ lúc đầu trọng sinh, Ninh Oản quấn quýt Bùi Khuyết với tâm tư muốn bù đắp. Nhưng những tháng ngày sống trong thân xác con mèo nhỏ A Cửu giúp nàng từng chút một phát hiện ra những điều Bùi Khuyết đã âm thầm làm cho mình. Thứ tình cảm sâu đậm, chân thật của chàng khiến con tim nàng rung động, càng củng cố quyết tâm “độc chiếm” phu quân của nàng. Như tớ đã nói lúc ban đầu, “Trùng sinh meo meo meo” là một bình rượu cũ, nhưng hương vị lại mang theo điểm đặc sắc riêng. Nữ chính mặc dù thuộc tuýp bánh bèo nhưng không phải loại làm rớt não ngoài đường. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ mang theo phong cách “tiểu thư”, có chút trẻ con, có chút được nuông chiều nhưng không phải loại vô pháp vô thiên, ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm. Nam chính, thuộc đúng khẩu vị của tớ, dịu dàng, thâm tình, biết hy sinh, cũng biết bước lên đúng lúc. Mọi hành động, mọi suy nghĩ của chàng đều mang theo sự mực thước của đấng quân tử, cách xử lý các mối quan hệ của Bùi Khuyết có nhu có cương, khiến tớ cảm thấy không bị quá lố. Hành văn mạch lạc, cách xử lý tình huống người - mèo - người gọn gàng, hợp lý. Tuyến nhân vật phụ ấn tượng, cho dù vai phản diện cũng khiến tớ có sự đồng cảm riêng. Tớ đặc biệt ấn tượng mối nhân duyên của anh trai nữ chính và Hòa Nguyệt công chúa. Nếu tác giả viết riêng cho đôi này một phần phiên ngoại, có lẽ sẽ khiến tớ thỏa mãn hơn. Túm cái váy lại, tớ khá hài lòng về người tình mới của tớ. Mà các cụ đã dạy, có đồ tốt thì phải biết chia sẻ, thế nên tớ rất hoan nghênh các bạn, bất kể nam hay nữ, tới làm quen, kết duyên với “người tình mới” này của by Gian_Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tháng ba mùa xuân, cây cỏ vươn cành, hoàng oanh tung cánh, lẳng lặng bên bờ sông là cây dương liễu thướt tha. Ánh mặt trời ấm áp nhẹ nhàng dừng lại trên mái ngói lưu ly màu vàng trong cung, phát ra vầng sáng nhạt, thực sự là cảnh đẹp hiếm gặp, tuyệt mỹ như tranh. Nếu là ngày trước, Ninh Oản sẽ cùng huynh trưởng ra khỏi phủ đạp thanh, thưởng ngoạn xuân sắc, nhưng hiện giờ, trong vòng thâm cung, trong lòng nàng, ôm trong ngực… là một thi thể lạnh như băng. Can Hòa cung là tẩm điện của đế vương Đại Chiêu, giờ phút này cũng tĩnh lặng mà lành lạnh, hai tròng mắt Ninh Oản như ao tù nước đọng, bên tai vẫn là giọng nói trầm thấp dịu dàng của nam tử hôm qua, tiếng ho khan hỗn loạn mà rầu rĩ. Y nói “Oản Oản, ta đã lập chiếu thư rồi, mọi việc sau này, trưởng tử của Đoan Vương kế vị, đứa nhỏ đó thân với nàng, ta cũng yên tâm…” Nàng gả cho y ba năm, chưa từng vì y mà sinh con nối dõi. Y cũng không miễn cưỡng nàng, duy nhất một lần viên phòng, cũng là vì ngày ấy nàng chọc giận y quá, thực sự khiến lòng y nguội lạnh. Sau đó nửa năm y chưa từng bước vào Khôn Dực cung, cảm giác thẹn với nàng. Y sai gì chứ? Nàng là thê tử của y, viên phòng cũng là điều hết sức bình thường. Ba năm sớm chiều chung đụng, trong lòng nàng vẫn mãi là nam tử sớm cưới vợ sinh con kia, sai…. đều là ở nàng. Trong lồng ngực, đôi mắt y nhắm chặt, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, không còn hơi ấm. Ninh Oản không khóc, ánh mắt gần như khô cạn, vì nàng không khóc được. Thành thân với Bùi Khuyết ba năm, y đối xử với nàng rất tốt, nàng biết, chỉ là chưa bao giở nghĩ tới… y lại thích nàng. Bùi Khuyết tính tình lãnh đạm quái gở, nhưng rất cẩn trọng, sở thích của nàng y đều ghi tạc trong lòng. Ở cùng nhau lâu, nàng mới biết y không phải lạnh lùng như thế, mà chỉ là thích yên tĩnh. Nàng không thích ràng buộc trong cung, y rảnh sẽ đưa nàng ra khỏi cung du ngoạn, ngày xuân đạp thanh, ngày hè nghỉ dưỡng, ngày thu thưởng phong, ngày đông ngắm tuyết… Nàng vẫn tưởng y thích, hóa ra, làm những việc đó chỉ vì nàng. Vừa rồi, một căn phòng đầy những bức tranh vẽ mình làm cho nàng run sợ, người nàng tâm tâm niệm niệm mãi là nam tử tuyệt tình kia, mà y vẫn yên lặng bảo vệ nàng chu đáo. Nàng vào cung là bất đắc dĩ, thân là đích nữ Việt quốc công phủ, nàng bụng làm dạ chịu, huống hồ, nam tử nàng thích đã sớm cưới người khác, ngày sau, nàng gả cho ai, cũng đều giống nhau. Bùi Khuyết và nàng mặc dù không tính là thân quen, nhưng nói thế nào cũng xem như thanh mai trúc mã. Y đồng ý cưới nàng, nàng liền gả. Mời các bạn đón đọc Trùng Sinh Meo Meo Meo của tác giả Mạt Trà Khúc Kỳ Matcha Cookie.

trùng sinh meo meo meo